Tình bạn là thứ mà bất cứ ai bị đối xử lạnh nhạt đều có thể cảm nhận được.
Hạ Ngạn Hoài không giống Lạc Cẩm Hi, nếu cô không vui hay biết ai đó đang không vui, cô sẽ nói thẳng. Nếu là trước đây, cô chắc chắn sẽ mở miệng hỏi, nhưng giờ cô suy nghĩ lại, bạn khác giới đúng là nên giữ khoảng cách một chút thì hơn. Vậy nên lần này, chẳng ai dỗ dành Hạ Ngạn Hoài cả.
Tất nhiên, Lạc Cẩm Hi cũng không phải kiểu ngoan ngoãn ở nhà chờ Tết. Ngay từ ngày thứ hai sau khi về nhà, cô đã bắt đầu kỳ nghỉ vui vẻ của mình với lịch hẹn tụ tập dày đặc cùng nhóm bạn. Hôm nay chị này rủ cô đi xem show diễn, mai anh kia sinh nhật mời cô đi chơi, ngày kia nữa lại có người mở câu lạc bộ mới, mời cô đến góp vui… Đây chính là cuộc sống của cô sau khi thoát khỏi thân phận sinh viên.
Ngay cả bố mẹ cô, bà Trang và ông Lạc cũng đang bàn xem có nên tranh thủ trước Tết đi du lịch cả nhà không. Ý tưởng vừa đưa ra đã được cả nhà hưởng ứng, con gái đồng ý, bố đồng ý, người nắm quyền phủ quyết cuối cùng là mẹ cũng gật đầu, thế là ba người bay sang Thụy Sĩ trượt tuyết.
Lạc Cẩm Hi nghe ông Lạc cảm khái: "Không tranh thủ ra ngoài vận động thì hai năm nữa là trượt không nổi đâu."
Lạc Cẩm Hi: "Vậy bố lo tập thể dục cho tốt, vừa rồi còn có một anh chàng đẹp trai đến gần mẹ con kìa."
"?"
Bà Trang rất chú ý chăm chút nhan sắc, hoặc trong mắt người châu Âu thì tuổi tác của người châu Á vốn là một ẩn số, vừa rồi thật sự có một anh chàng môi đỏ răng trắng chạy đến xin phương thức liên lạc của bà Trang. Con gái ruột Lạc Cẩm Hi đứng ngay bên cạnh, tận tai nghe người ta khen mẹ cô trượt tuyết rất giỏi, sau đó còn tưởng cô là em gái của bà Trang, tiện mồm khen luôn cô một câu.
Lúc bà Trang ôm vai Lạc Cẩm Hi giới thiệu với người ta rằng đây là con gái mình, vẻ mặt của anh chàng kia rõ ràng có hơi gượng gạo.
Nhưng sau vài giây im lặng, anh ta vẫn kiên trì giữ vững lập trường "tình yêu đích thực không phân biệt tuổi tác". Tiếc là, tình yêu đích thực đúng là không liên quan đến tuổi tác, nhưng bà Trang và ông Lạc là cặp vợ chồng thực lòng yêu thương nhau, nên bà Trang đã từ chối sự cám dỗ không mấy tốt đẹp từ bên ngoài.
Chuyến đi này, thân phận của Lạc Cẩm Hi rất rõ ràng, tệp đính kèm kiêm luôn bóng đèn nhỏ của bố mẹ.
Cô cũng không phải không có số đào hoa, có một anh chàng tóc vàng mắt xanh đến bắt chuyện, vừa mở miệng hỏi tuổi thì phát hiện đối phương năm nay vừa tròn mười sáu.
"…"
Từ Thụy Sĩ trở về đã cận kề ngày Tết, lúc đi Lạc Cẩm Hi đầy khí thế, lúc về đến nhà thì nằm bẹp trên giường ngủ liền hai ngày. Bố mẹ cô hơn bốn mươi rồi mà sức bền còn hơn cả con gái, vẫn đi làm, xã giao đều đều như thường.
Một hôm cô đang ngủ trưa, tỉnh dậy thì trời đã tối, bên ngoài không hiểu sao ồn ào hẳn lên, cô mặc thêm áo rồi xuống lầu, còn đang ngáp ngắn ngáp dài đã đụng ngay ánh mắt của bác cả, bác gái, anh họ, chị dâu cùng đứa cháu trai chưa đầy hai tuổi của mình. Bố mẹ cô đang ngồi bên cạnh. Không ai báo trước với cô một tiếng rằng hôm nay có họ hàng đến chơi.
Lạc Cẩm Hi mặc bộ đồ ngủ in hình gấu nhỏ, ngoan ngoãn chào hỏi, cháu trai nhỏ nhìn cái mũ tai gấu trên đầu cô thì khẽ kêu ư ử.
"Hi Hi dậy rồi à?" Bác gái cười hiền hậu nhìn cô: "Lâu quá không gặp, lại xinh thêm rồi."
Cháu nhỏ đang được bế trong lòng anh họ liền học lỏm, bập bẹ gọi: "Xi Xi…"
Lạc Viễn Kiều vội sửa lời con: "Phải gọi là cô chứ."
Thế là bọn họ nghe thấy một tiếng gọi "gugu" (cô ơi) rất dễ thương.
Lạc Cẩm Hi: "…"
"Bố, mẹ, con đói rồi, trong nhà còn cơm không ạ?" Lạc Cẩm Hi ngủ quên mất giờ ăn.
"Bố mẹ và bác cả con ra ngoài ăn rồi, lúc đó gọi con, con còn nổi giận kia mà." Bà Trang nói.
Lạc Cẩm Hi: "…"
Hình như lúc đang mơ mơ màng màng ngủ thật sự có người gọi cô.
"Dì Giang với mọi người đang nướng thịt ở nhà bên đấy, con dậy rồi thì qua đó ăn đi." Bà Trang rất nhẹ nhàng giao phó luôn chuyện cơm tối của con gái cho nhà hàng xóm.
Chuyện ăn ké cơm kiểu này, Lạc Cẩm Hi cũng đã quen suốt bao nhiêu năm rồi, cô cũng chẳng ngại ngùng gì, nghe vậy liền nhấc chân bước ra khỏi cửa. Chỉ là khi đến nơi mới phát hiện, bên kia cũng náo nhiệt không kém. Có lẽ là vì sắp sang năm mới nên bên đó cũng đang chiêu đãi khách, ngoài người thân còn có một vài người bạn.
Lạc Cẩm Hi bước vào sân, vừa đi được mấy bước thì bỗng khựng lại. Trong đám đông trẻ con và thanh niên đang náo nhiệt ấy, ánh mắt cô như thể có định vị, lập tức bắt được một người đang đứng trước vỉ nướng.
Lạc Cẩm Hi không biết Hạ Ngạn Hoài đã về. Anh rất bận, bận đến mức mỗi lần dì Giang gặp cô đều than thở vài câu, nói anh còn chưa tốt nghiệp mà đã bận đến mức này, sắp Tết rồi mà vẫn chưa về nhà.
Làn khói bốc lên từ vỉ nướng như sưởi ấm cả khuôn mặt anh, khiến cả người Hạ Ngạn Hoài nhìn qua cũng trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!