"Lúc cô ấy còn nằm trong bụng mẹ, tao đã quen biết rồi."
Hạ Ngạn Hoài không ngờ có một ngày mình lại phải nói ra những lời như thể đang tuyên bố chủ quyền trước mặt người ngoài như vậy. Anh chỉ lớn hơn Lạc Cẩm Hi vài tháng tuổi, từ khi bắt đầu có ký ức, hai người đã quen biết nhau rồi. Trẻ con mới một hai tuổi thì nào biết vì sao bên cạnh mình lại có một cô em gái bằng tuổi chứ. Với mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà, Hạ Ngạn Hoài hoàn toàn tin rằng trước khi Lạc Cẩm Hi chào đời, ba mẹ anh chắc chắn đã bế anh đi thăm bụng bầu của dì Trang, làm tròn làm trịa mà tính thì từ khi cô còn chưa chào đời, anh đã quen biết cô rồi.
Lời này vang lên trong căn phòng ký túc xá ba người lúc này lại vô cùng khí thế. Hai người còn lại đều ngẩn ra.
"Mày nói thế là có ý gì?" Trần Đình Ẩn là người phản ứng đầu tiên: "Hai người quen nhau từ nhỏ, lại vừa đi chơi mấy hôm với nhau, hai người đâu có cùng họ, cũng chẳng giống họ hàng, chẳng lẽ là người yêu?"
Lâm Tuần vừa giây trước còn đắm chìm trong tâm trạng thất tình, phút sau đã bật dậy như thể vỡ lẽ điều gì: "Lẽ nào hai người yêu nhau bí mật nhiều năm, nhưng mày vẫn ra ngoài giả vờ độc thân? Mày có còn là người không đấy?"
"…"
Cho dù nữ thần không thích mình, Lâm Tuân cũng không oán thán. Thất vọng thì có, nhưng tình cảm vốn dĩ đâu thể đơn phương gượng ép. Người ta từng giúp cậu ta, nhưng suy cho cùng họ chẳng nợ nần gì nhau cả. Không thích, đơn giản là cậu ta chưa phải gu của nữ thần mà thôi. Nhưng cậu ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn nữ thần bị mấy gã trai đểu lừa tình được.
"Tao nói bọn tao là người yêu bao giờ?" Hạ Ngạn Hoài kéo vali của mình vào phòng, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như cũ.
"Không phải người yêu mà còn hẹn nhau đi chơi mấy ngày, vậy là hợp lý à?"
Lâm Tuần lạnh mặt: "Đồ cặn bã!"
Hạ Ngạn Hoài: "… Bọn tao không phải kiểu quan hệ đó, cũng chưa từng có ý định phát triển theo hướng đó."
Hiểu nhầm cứ tiếp tục thế này thì cũng chẳng hay ho gì, Hạ Ngạn Hoài không phải không biết nói, vì thế anh kể ngắn gọn về mối quan hệ giữa mình và Lạc Cẩm Hi. Nói trắng ra thì, là giao tình giữa các bậc phụ huynh kéo dài đến đời bọn họ. Sau đó, trong quãng đời con một của Hạ Ngạn Hoài bỗng dưng xuất hiện một cô em gái không chung huyết thống. Tuy đôi lúc cũng phiền, nhưng nhiều năm rồi anh cũng đã quen, cũng chẳng còn cảm thấy phiền hay khó chịu nữa.
Hai người bạn cùng phòng của anh nghe xong thì đều im lặng, hồi lâu sau, Lâm Tuần mới lên tiếng: "Vậy sao hai người bọn mày lại giả vờ không quen biết?"
"Để tránh tình huống như bây giờ."
Hạ Ngạn Hoài cũng hiểu được nỗi phiền muộn năm xưa của Lạc Cẩm Hi, bọn họ đúng là thường xuyên bị người khác gán ghép. Ngay cả người quen thân với hai đứa cũng dễ nảy sinh hiểu lầm, nếu sau này Lạc Cẩm Hi gặp được người mình thích trong những năm tháng đại học, rất có thể người ta cũng sẽ hiểu sai về mối quan hệ của họ. Dù sao thì bọn họ cũng đâu phải anh em ruột. Đều là người trưởng thành rồi, cho dù thân thiết cỡ nào cũng phải biết giữ khoảng cách.
Nghe xong lời của Hạ Ngạn Hoài, Lâm Tuần như quả bóng xì hơi, lặng lẽ quay về ôm máy tính tiếp tục rầu rĩ.
Trần Đình Ẩn lại cảm thán thêm một câu chí mạng: "Bảo sao hai người bọn mày đều ế."
Nói xong, cậu ra còn quay sang an ủi Lâm Tuần: "Này Tiểu Lâm, hay là thôi đi, người ta đến cả cụm cỏ ngon gần hang còn chẳng thèm ngó đến, mày không được để mắt tới cũng dễ hiểu thôi."
Đớn trong lòng nhiều chút.
Hạ Ngạn Hoài không thèm đếm xỉa tới mấy lời lảm nhảm đó, tiếp tục thu dọn hành lý của mình.
Một lúc sau, Lâm Tuần bỗng lên tiếng, giọng lí nhí: "Hạ Ngạn Hoài, mày có biết Lạc Cẩm Hi thích kiểu con trai thế nào không?"
Không biết cậu ta là không cam lòng, hay chỉ là muốn níu kéo chút hy vọng cuối cùng.
Hạ Ngạn Hoài ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: "Hình như là mấy người chơi thể thao giỏi."
Ấn tượng duy nhất còn sót lại, cũng là tiêu chuẩn tham khảo duy nhất mà anh biết.
Và thế là cậu mọt sách điển hình tên Lâm Tuần vốn vẫn luôn lười biếng tập thể dục, cuối cùng cũng tuyệt vọng: "…"
Nhưng chỉ im lặng một giây, cậu ta lại như cá chép hóa rồng mà vùng dậy: "Bây giờ tao bắt đầu tập thể hình còn kịp không?"
"…"
Trần Đình Ẩn thở dài sâu sắc, chân thành khuyên bảo: "Dựa vào sắc để theo đuổi người ta, có lâu dài được đâu?"
Lời ngay thường chối tai, Lâm Tuần chẳng buồn để ý, chỉ im lặng gom góp mảnh vỡ của trái tim, cố gắng tự mình dán lại.
Trong khi đó, Lạc Cẩm Hi nằm bẹp trong ký túc xá mấy ngày liền, không mấy khi ra ngoài, một là vì chuyến đi vừa rồi đã bào mòn hết sức lực của cô, hai là hiện tại đi lại cũng bất tiện, mà học ở trong phòng cũng vẫn là học thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!