Thu hoạch của Hạ Ngạn Hoài cũng không tệ, nhưng so ra vẫn bị người mới bên cạnh đánh bại hoàn toàn.
Lạc Cẩm Hi cuối cùng cũng vui vẻ trở lại.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được niềm vui của việc câu cá.
Một phần cá được thả lại xuống biển, phần còn lại được đầu bếp chế biến thành món ăn trên bàn.
Lạc Cẩm Hi lặng lẽ ngắm nhìn cảnh biển. Lúc trời chạng vạng, cô còn rất kiên cường lê lết ra bãi cát đi một vòng, cả quá trình đều đi khập khiễng. Hạ Ngạn Hoài thì cứ lẳng lặng đi bên cạnh, lúc nào cũng chuẩn bị biến thân thành cây gậy chống người, sợ cô chẳng may bị ngã một cú, để cát dính vào vết thương thì đúng là thảm họa.
Di chứng của hai hôm lặn biển trước đó cũng bắt đầu trỗi dậy, lưng mỏi, eo đau, toàn thân ê ẩm. Lạc Cẩm Hi cảm thấy bản thân như sắp không thể tự lo nổi cho mình nữa rồi. Quay đầu nhìn sáng, dường như Hạ Ngạn Hoài chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng.
Cảm xúc phức tạp lẫn lộn, Lạc Cẩm Hi nghiến răng hỏi: "Cậu không thấy đau à?"
Hạ Ngạn Hoài đáp: "Đau, nhưng chịu được."
Ý gì đây? Mỉa mai cô yếu đuối à?
Thật đúng là chú nhịn được, nhưng dì thì nhịn không nổi mà.
Lạc Cẩm Hi đang định há miệng đáp trả vài câu, Hạ Ngạn Hoài đã đưa cho cô hai cây kẹo m*t: "Lúc nãy ra ngoài thấy cái này, chưa ăn thử bao giờ nên mua cho cậu hai cây."
Khi anh nói câu đó, vẻ mặt rất bình thản, như thể chỉ làm một chuyện rất đỗi bình thường. Lạc Cẩm Hi là người thích mới mẻ, khi Hạ Ngạn Hoài đi ngang qua thấy món đồ ấy, anh nghĩ cô nhìn thấy chắc cũng sẽ mua, nên tiện tay lấy rồi thanh toán luôn.
Có câu "cầm của người thì ngắn tay",
Lạc Cẩm Hi nhận kẹo, ngậm trong miệng, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn anh rất lâu, lâu đến mức ngay cả Hạ Ngạn Hoài cũng nhận ra cô đang nhìn mình.
"Trên mặt tôi có gì sao?"
"Không có." Cuối cùng Lạc Cẩm Hi cũng dời ánh mắt đi.
Cô chỉ đang suy nghĩ một chuyện, công bằng mà nói, Hạ Ngạn Hoài đối xử với cô rất tốt, nhưng một nửa sự tốt bụng ấy bắt nguồn từ lời dặn dò của người lớn rằng cô nhỏ hơn anh mấy tháng, bảo anh phải chăm sóc cô thật tốt. Thế nên trong mắt Hạ Ngạn Hoài, cô vĩnh viễn chỉ là em gái.
Nửa đầu chuyến đi này, Lạc Cẩm Hi rất hào hứng, nhưng nửa sau đó vì bị thương nên tâm trạng tụt dốc thê thảm, càng tệ hơn là cô phát hiện hình như mình có chút cảm tình với Hạ Ngạn Hoài. Tâm trạng của cô cứ thế ủ rũ không thôi, bởi lẽ cô cho rằng đó là chuyện không đúng.
Từ góc nhìn của Hạ Ngạn Hoài, tâm trạng lên xuống sau khi bị thương của Lạc Cẩm Hi thật khó hiểu. Ra ngoài câu cá biển thì rất vui vẻ vì thu hoạch khá lớn, tới lúc về khách sạn nghỉ ngơi lại bỗng nhiên uể oải, không rõ lý do. Ngồi trực thăng bay quanh đảo trông rất phấn khởi vì cảnh đẹp mỹ mãn, tới lúc ngồi máy bay về nước lại trở thành chán nản, không rõ nguyên nhân, nhưng không phải vì lưu luyến nơi này.
Thời gian ở chung của anh và Lạc Cẩm Hi thật sự rất nhiều, từ khi còn chưa biết đi, hai bên phụ huynh đã bế cả hai cùng đi phơi nắng, dạo công viên, trong nhà thậm chí còn lưu giữ không ít ảnh chụp chung của họ từ khi còn bé. Lạc Cẩm Hi là kiểu người có tính cách gần như trái ngược hoàn toàn với anh, nếu không nhờ mối giao tình thân thiết giữa ba mẹ hai bên, có lẽ cả đời này họ cũng chẳng thể làm bạn, từng có một khoảng thời gian, hai người thật sự không chịu nổi tính khí của nhau. Nhưng phải công nhận một điều, bởi vì mạch não của hai người quá khác nhau, cho nên hồi tiểu học Hạ Ngạn Hoài từng viết hẳn một cuốn "Nhật ký quan sát Lạc Cẩm Hi". Cô bạn loài người tên Lạc Cẩm Hi từng là đối tượng tham chiếu để anh hiểu rõ hơn về bạn đồng trang lứa. Mãi đến khi lên cấp hai, anh mới nhận ra: hóa ra trên đời này còn vô số người rắc rối hơn cô bạn thanh mai này nhiều. So ra, Lạc Cẩm Hi bỗng trở nên đáng yêu hơn nhiều.
Trên đường về, Lạc Cẩm Hi dành ra hơn một nửa thời gian chỉ lặng lẽ ngồi nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ máy bay, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Hai người về thẳng trường.
Sau đêm sinh nhật của Lạc Cẩm Hi, cả hai ngầm hiểu với nhau rằng "quy định giả vờ không quen biết trong trường" chính thức bị hủy bỏ. Thế nên từ cổng trường đến tận ký túc xá, họ vẫn đi song song. Thậm chí vì vết thương nhỏ ở bắp chân Lạc Cẩm Hi thỉnh thoảng lại ngứa ngáy hoặc đau rát do kéo căng da, Hạ Ngạn Hoài cứ vài phút lại quay sang liếc nhìn cô một cái, rồi không quên dặn dò: "Về nhớ bôi thuốc đúng giờ, vết thương đó tạm thời đừng để dính nước."
"Cậu nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần rồi, còn lải nhải hơn cả bố tôi nữa đấy."
Bị chê là có mùi bố già, rốt cuộc Hạ Ngạn Hoài cũng chịu ngậm miệng.
Lúc Lạc Cẩm Hi khập khiễng quay về ký túc xá, Chu Mạn San vẫn chưa từ nhà trở lại. Sinh viên năm tư là thế đấy, một bên thì cuống lên vì luận văn tốt nghiệp, vì thi công chức, thi nghiên cứu sinh hay kiếm việc, một bên lại không cưỡng nổi cám dỗ nằm bẹp xả hơi, về đến nhà kiểu gì cũng phải tranh thủ nghỉ một cái kỳ nghỉ lễ cỡ nhỏ đã rồi tính tiếp.
Cùng lúc đó, Hạ Ngạn Hoài xách vali về ký túc xá nam, vừa bước vào đã cảm thấy bầu không khí nặng nề. Lâm Tuần trông như mất hồn nhìn chằm chằm đề tài tốt nghiệp của mình, còn Trần Đình Ẩn thì đang đeo tai nghe chơi game.
Thấy anh quay lại, Trần Đình Ẩn tháo tai nghe xuống: "Ơ, Tiểu Hạ ca về rồi hả? Mấy hôm nay mày biến đi đâu mất tiêu vậy?"
Ký túc xá nam không giống ký túc xá nữ, bạn cùng phòng về muộn hay không về cũng chẳng ai buồn nhắn hỏi, chỉ là Hạ Ngạn Hoài đã mấy hôm qua đêm ở ngoài không về, dần dà mọi người cũng mặc kệ.
"Đi chơi mấy hôm." Hạ Ngạn Hoài thuận miệng đáp, rồi lại tiện thể hỏi: "Nó sao thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!