Chương 10: Hoài Hoài khoan thai đến muộn

Sinh nhật của Lạc Cẩm Hi diễn ra vào cuối tháng Mười, năm nào cũng nhận được không ít quà. Khi cô ở trường, ở nhà cũng đã chất đống quà của người thân và bạn bè gửi tới. Trước sinh nhật mấy ngày, cô cũng đã liên tục nhận được quà mừng, sau nửa đêm càng có đủ loại tin nhắn gửi đến dồn dập.

Lạc Cẩm Hi đã đặt sẵn phòng tiệc và bánh kem, cũng mời hết những người bạn có thể tới. Chỉ là trước khi màn đêm buông xuống, cô còn phải xử lý một số quan hệ cá nhân khác.

Sau khi bị Hạ Ngạn Hoài phê bình, cuối cùng Lâm Tuần cũng không mua đồ dưỡng da hay mỹ phẩm cho Lạc Cẩm Hi, nhưng cậu ta lại mua vàng. Một cậu con trai chưa từng theo đuổi ai, vừa ra tay đã mua hẳn một sợi dây chuyền vàng, có lẽ đây là cách mà cậu ta cảm thấy có thể bày tỏ thành ý của mình mà không bị cho là qua loa.

Chỉ là, Lạc Cẩm Hi không thiếu tiền và từng nhận cả những món quà còn đắt giá hơn thế, sau khi xem xong quà của cậu ta, cô chỉ cười cảm ơn rồi lập tức trả lại món quà cho cậu ta.

"Vì sao… cậu không thích à?" Lâm Tuần sững lại.

Tối qua Lạc Cẩm Hi đã thức rất khuya, vừa qua nửa đêm là họ hàng bạn bè khắp nơi đều thi nhau gửi tin nhắn hoặc gọi điện chúc mừng. Cô giống như nhân viên chăm sóc khách hàng, nói chuyện suốt đến ba giờ sáng mới lăn ra ngủ, khiến cả buổi sáng hôm nay cô vẫn còn uể oải không có sức.

"Lâm Tuần, thật sự cảm ơn cậu, chúng ta mới quen nhau chưa lâu mà cậu đã đặc biệt chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi, lại còn rất quý giá nữa. Tôi biết cậu đã bỏ rất nhiều tâm sức, nhưng tôi không thể nhận được."

Lúc từ chối, giọng của Lạc Cẩm Hi vẫn dịu dàng như thường: "Dây chuyền này quá giá trị, tôi không thể nhận được, còn nữa, tôi cũng không thể đáp lại tình cảm của cậu được."

Từ kỳ nghỉ hè đến giờ cũng đã hai ba tháng rồi, nếu một người con trai thật sự không có ý gì thì sẽ không cứ thỉnh thoảng lại chủ động bắt chuyện với cô như vậy. Đúng như ấn tượng ban đầu của Lạc Cẩm Hi về Lâm Tuần, cô thấy cậu ta là một người tốt. Vậy nên nhân dịp hôm nay, cô quyết định nói rõ ràng để không làm lỡ dở người ta.

Thông thường, nói đến mức này thì ai cũng hiểu được ý cô, hơn nữa Lâm Tuần cũng không phải là người kém tinh ý.

"Cậu đừng cảm thấy có gánh nặng gì cả, đây là món quà tôi tự nguyện muốn tặng cho cậu, với tôi thì nó cũng không phải khoản chi tiêu quá lớn." Lâm Tuần nói: "Dù chỉ là bạn bè, tôi cũng sẵn lòng tặng cậu."

Cậu ta không phủ nhận việc mình thích Lạc Cẩm Hi, cũng chấp nhận việc mình còn chưa kịp theo đuổi đã bị từ chối. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta sẽ mãi không có cơ hội. Rất nhiều cặp đôi cũng bắt đầu từ tình bạn, nên chỉ cần thích, cậu ta cũng không ngại chờ đợi. Một chàng trai hơn hai mươi tuổi lần đầu tiên muốn theo đuổi một cô gái, đương nhiên sẽ không chấp nhận bỏ cuộc dễ dàng như thế.

Lạc Cẩm Hi nói: "Nếu cậu thật sự xem tôi là bạn thì nên tặng những món quà phù hợp với mối quan hệ bạn bè. Dây chuyền vàng… bình thường sẽ không ai tặng món đó cho một người bạn khác giới đâu. Ý tốt của cậu thì tôi xin nhận, cảm ơn lời chúc của cậu."

Bạn học Lâm vì thiếu kinh nghiệm, lại không chịu nghe theo lời khuyên của một người bạn cùng phòng họ Hạ nào đó, nên kết quả là bị trả lại quà ngay tại chỗ.

Tối nay Lạc Cẩm Hi tổ chức tiệc sinh nhật nhưng không mời Lâm Tuần, đã không có ý gì với người ta rồi nên cô cũng không làm được chuyện mời người ta tới tiệc sinh nhật của mình như không có gì. Lỡ chỉ vì chuyện này mà khiến đối phương hiểu lầm thì chẳng phải là tự rước phiền phức vào người sao? Huống hồ tối nay cô còn mời cả Hạ Ngạn Hoài nữa.

Thành phố Thịnh An vào cuối tháng Mười đã bắt đầu cảm nhận được cái se lạnh trong khí trời, khoác thêm chiếc áo mỏng khi ra ngoài sẽ dễ chịu hơn một chút.

Lạc Cẩm Hi luôn tỏ ra rất trân trọng ngày sinh nhật của mình, bởi vì hai mươi mốt năm trước, vào ngày này, bà Trang đã mang cô đến với thế giới này, suốt bao năm qua, bà vẫn luôn dạy cô một điều là phải học cách yêu chính mình.

Tối đến, đúng giờ hẹn, bạn bè lần lượt đến đông đủ tại phòng tiệc riêng mà Lạc Cẩm Hi đã đặt trước. Phần lớn đều là bạn quen trong Đại học Thịnh An, còn có vài người là bạn cấp hai, cấp ba vừa hay cũng đang ở cùng thành phố nên cũng cùng tới chung vui.

Lạc Cẩm Hi đúng là kiểu người rất được yêu mến, bạn bè của cô vừa có kiểu hướng nội vừa có kiểu hướng ngoại. Ban đầu cô còn sợ những người bạn hướng nội khi tới đây sẽ bị biến thành "đồ chơi" cho mấy người hướng ngoại nên đã chu đáo chia khu vực chỗ ngồi từ trước. Nhóm người hướng nội được sắp xếp ở khu gần đồ ăn vặt và nước uống nhất, còn nhóm người hướng ngoại thì không sao hết vì vốn dĩ họ chẳng bao giờ chịu ngồi yên, suốt buổi họ chạy loạn khắp nơi, rồi đột nhiên dúi micro vào tay một cô bạn nhỏ trầm tĩnh đang ngồi im trong góc phòng, để cô ấy hát tiếp. Người hướng nội lúc nào cũng đứng trước nguy cơ vỡ vụn.

Chỉ là đúng lúc không khí trong buổi tiệc đang rộn ràng nhất, Hạ Ngạn Hoài vẫn chưa xuất hiện. Lạc Cẩm Hi liếc nhìn điện thoại, lúc này cô mới phát hiện ra mấy chục phút trước anh đã nhắn tin cho cô, nói rằng có việc đột xuất có thể sẽ không đến kịp, bảo cô cứ vui vẻ chơi trước.

Lạc Cẩm Hi nhìn tin nhắn lạnh tanh toàn chữ, không có lấy một biểu cảm, cũng chẳng có lấy một dấu gợn sóng, cô thoáng rơi vào một thoáng trầm mặc. Ngay cả bố cô bao năm nay vẫn luôn nghiêm khắc cũng đã học được cách dùng biểu cảm đầu mèo dễ thương, vậy mà Hạ Ngạn Hoài vẫn là kiểu người lạnh lùng, chỉ gửi tin tức chứ chẳng bao giờ gửi kèm cảm xúc. Nói không bực thì là giả, nhưng người ta bận việc là thật, cô cũng không thể lấy lý do này mà làm ầm lên.

Tính khí của Hạ Ngạn Hoài trước giờ vẫn thế, không chiều theo ai cả.

Lúc này, có một người bạn cấp ba hiện đang học ở một trường đại học chính quy khác ở Thịnh An, đến bên khoác vai Lạc Cẩm Hi, ghé sát ôm cô rồi nhỏ giọng hỏi: "Bảo bối Hi Hi, sinh nhật cậu mà Hạ Ngạn Hoài không đến à?"

"Cậu ấy có việc."

Cô bạn nghe vậy thì cảm thấy đáng tiếc, chậc một tiếng: "Tưởng hôm nay có thể được ngắm trai đẹp cho đỡ khô mắt, ai ngờ toàn gặp mỹ nữ không à."

Lạc Cẩm Hi liếc sang mấy người bạn nam trong phòng, ai nấy ăn diện như người mẫu rồi chỉ tay ra hiệu: "Thế mấy người kia không đẹp trai chắc?"

"Đẹp thì có đẹp, nhưng không phải kiểu đó, cậu hiểu thế nào là đẹp trai kiểu cứng rắn không?" Cô bạn uống được hai ly, nhân lúc Hạ Ngạn Hoài không có mặt, thì thầm to nhỏ với nhân vật chính của bữa tiệc: "Cái kiểu như Hạ Ngạn Hoài ấy, cho dù cậu ấy có ăn mặc rách rưới ngồi xin ăn ven đường thì kiểu gì cũng sẽ có người tìm kiếm tài năng hoặc phú bà xuất hiện, cứu cậu ấy khỏi cảnh khốn cùng rách rưới thôi."

Lạc Cẩm Hi nhớ lại chuyện cũ, bỗng hỏi: "Sao tớ nhớ hình như hồi trước cậu còn hơi sợ cậu ấy mà? Đừng nói là cậu vừa thích vừa sợ đấy nhé?"

"Ờ, cậu ấy đúng là đẹp trai thật." Giọng cô bạn vừa rồi còn hào hứng bỗng chốc dịu xuống: "Nhưng mỗi lần tớ tới tìm cậu vào giờ ra chơi, cậu ấy lại nhìn tớ bằng ánh mắt kiểu như "cải trắng nhà mình trồng bị người ta dạy hư" vậy, tớ ưa tự ngược đãi bản thân hay gì mà lại đi thích cái kiểu đó?"

Thực tế chứng minh, nếu tính cách không hợp thì dù có là trai đẹp cũng dễ bị người ta chán ghét.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!