Nhưng loại khó chịu này không liên quan đến tình yêu.
Học tỷ đã theo cô đi suốt những năm tháng đại học xanh miết.
Ngoài chuyện rời đi khiến Tiểu Vũ đau khổ, kỳ thật chị ấy cũng đã cho cô rất nhiều ấm áp.
Hiện giờ, học tỷ rưng rưng rời đi như vậy, Tiểu Vũ cảm thấy rầu rĩ trong ngực.
Nhưng giờ đây nhìn Nguyễn Ức, vậy mà lại có một loại ủy khuất cùng khổ sở.
Từ khi cha mẹ rời đi, Tô Tiêu Vũ đã đi một mình trên con đường này quá xa, cô cho rằng bản thân đã đủ kiên cường, nhưng từ khi có người yêu, mọi chuyện dường như không còn giống trước.
Cô cho rằng Nguyễn Ức sẽ phát giận, giận cô cùng học tỷ đã chấm dứt nhưng vẫn còn vương vấn.
Không nghĩ tới, Nguyễn Ức vươn tay, dịu dàng nói: "Lại đây."
Một tiếng gọi này làm cái mũi Tiểu Vũ chua lên, cô đến gần, Nguyễn Ức nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực.
Tiểu Vũ rúc vào trong lòng người yêu, cổ nhẹ nhàng cọ tóc cô ấy, hơi ấm từ cái ôm xua tan rét lạnh trong lòng.
Nguyễn Ức nhẹ nhàng vỗ về Tiểu Vũ: "Ngoan, không cần khổ sở, được không?"
Tiểu Vũ níu chặt vòng ôm quanh eo Nguyễn Ức.
"Cô ấy sẽ hạnh phúc."
Giọng nói của Nguyễn Ức nhẹ rơi vào trong tai Tiểu Vũ, bức nước mắt cô chảy xuổng. Chính Trực hiểu cô, Chính Trực hiểu cô.
Hôm nay tụ hội, mọi người ăn đến hết mình.
Lần này gặp lại, không biết lần tiếp theo sẽ là khi nào.
Có lẽ, tình cảm bạn học ở kiếp này, với rất nhiều người đến đây sẽ dừng lại.
Tiểu Vũ cùng lớp trưởng nghĩ lần này hai đứa nên trả tiền.
Mọi người ăn không ít, tổng cộng tốn hơn một nghìn.
Kết quả đến lúc thanh toán, lễ tân cười nhẹ: "Đã có người thanh toán cho các vị, mặt khác, chúng tôi đã chuẩn bị 48 thùng đồ uống, dựa theo sắp xếp mỗi người một thùng."
Lớp trưởng lắp bắp kinh hãi, theo bản năng quay đầu nhìn xung quanh: "Không thể nào, ai lại hào phóng vung tiền như vậy?"
Cậu ta đã nhìn qua nhãn hiệu của đồ uống kia, không phải số tiền họ có thể tùy tiện tiêu.
Tiểu Vũ theo bản năng nhìn sang Nguyễn Ức, Nguyễn Ức đang ở kia đoan chính phất tay cúi chào cùng các bạn học.
Hình ảnh... có chút đáng yêu.
"Có phải là cậu không?"
Tiểu Vũ chạy đến trộm hỏi Nguyễn Ức, Nguyễn Ức cười: "Sao vậy, tổn thương lòng tự trọng rồi?"
"Không phải đâu." Mặt Tiểu Vũ có chút hồng, "Chỉ là để họ biết nhiều quá không tốt, lại cho rằng mình nhà giàu."
"Không phải sao?" Nguyễn Ức nhéo má Tiểu Vũ, cô hiện tại dường như rất thích vuốt tóc miết mặt Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ cười: "Ở đâu ra người vừa đẹp vừa giàu lại cho tiêu tiền lại làm người khác nhìn liền thích như cậu."
Miệng lưỡi trơn tru.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!