Cánh cửa phòng bệnh lặng lẽ trượt mở, Văn Thư Ngọc ôm một bó hoa cẩm chướng màu hồng trắng bước vào. Thấy Bùi Tương Thần đã tỉnh, đôi mắt anh lập tức sáng lên.
Như thể có một con cá nhỏ khẽ quẫy đuôi trong lồng ngực, gợn lên những vòng sóng lăn tăn. Cảm giác này đối với Bùi Tương Thần mà nói là một sự rung động hoàn toàn xa lạ.
"Thiếu gia, ngài thấy thế nào rồi?" Văn Thư Ngọc nhanh chóng bước tới, nhưng rõ ràng dáng đi có phần loạng choạng. "Tôi đi gọi bác sĩ đến kiểm tra cho ngài. Ngài chờ chút..."
Anh đặt bó hoa lên tủ đầu giường, quay người định đi ra ngoài thì bị một bàn tay kéo lại.
Bùi Tương Thần giữ chặt cổ tay Văn Thư Ngọc, hàng mày nhíu chặt.
Văn Thư Ngọc ngỡ ngàng.
"Để tôi đi gọi bác sĩ. Hai người cứ nói chuyện đi." Liên Nghị, người bạn chí cốt từng chơi bùn với Bùi Tương Thần từ nhỏ, lập tức tỏ ra tinh ý, nhanh chóng rút lui, tiện tay khép cửa lại.
Bùi Tương Thần lúc này mới buông tay.
Văn Thư Ngọc đứng ngay ngắn bên giường, hơi nghiêng đầu, chờ đợi chỉ thị từ hắn.
"Ngồi đi." Bùi Tương Thần nói, "Vết thương ở chân cậu thế nào rồi?"
"Không sao nữa rồi." Văn Thư Ngọc ngồi xuống, tiện tay cắm bó hoa mới mang đến vào lọ, chỉnh lại những cành hoa cho ngay ngắn.
"Đội của chúng ta... tổn thất rất nặng nề. Thư ký Hoàng và trợ lý Trương đều đã mất, đội bảo an cũng mất đi một nửa người. Anh Quang giữ được mạng nhưng bị thương rất nặng, lão tướng quân Bùi đã quyết định cho anh ấy nghỉ hưu sớm. Đội bảo an mới của ngài đã được thành lập xong. Ngài có muốn gặp đội trưởng mới không?"
Ánh mắt Bùi Tương Thần lúc này mới rời khỏi đôi tay thon dài, sạch sẽ của Văn Thư Ngọc.
"Để sau đi. Vết thương của cậu, để tôi xem."
Văn Thư Ngọc có chút do dự: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi. Bác sĩ bảo qua một thời gian nữa sẽ không ảnh hưởng đến việc đi lại..."
Bùi Tương Thần cau mày, vẻ mất kiên nhẫn.
Văn Thư Ngọc đành phải kéo ống quần lên, để lộ vết thương trên bắp chân.
Thời tiết nóng bức, vết thương đã đóng vảy nên không quấn băng gạc.
Những vết cào do cành cây để lại ngoằn ngoèo, dài gần một gang tay, chỉ khâu vẫn chưa tháo. Những mảng vảy máu nâu sẫm đan xen với sợi chỉ đen, tạo thành một cảnh tượng dữ tợn, trông như một con rết xấu xí đang bò trên da thịt.
"Nhìn có vẻ nghiêm trọng, nhưng thật ra không sao cả." Văn Thư Ngọc nhẹ giọng giải thích, "Chờ tháo chỉ là sẽ lành thôi. Ngài mới là người bị thương nặng, vẫn nên nghỉ ngơi thêm một thời gian."
Anh kéo ống quần xuống, ngước mắt lên thì phát hiện ánh nhìn của Bùi Tương Thần đã rơi trên gương mặt mình.
"Lần này cậu lập công lớn." Bùi Tương Thần trầm giọng, ánh mắt sâu thẳm, "Nhà họ Bùi sẽ không bạc đãi cậu. Tôi cũng sẽ không bạc đãi cậu."
"Đây là việc tôi nên làm." Văn Thư Ngọc khiêm tốn mỉm cười, "Thật ra lần này cũng nhờ may mắn. Rừng rộng, chúng ta vẫn luôn tránh được đối đầu trực diện với truy binh. Mọi người đều nói thiếu gia Thần là người có phúc, được ông trời phù hộ. Tôi lần này cũng chỉ là hưởng ké vận may của ngài thôi."
Bùi Tương Thần cười nhạt, ánh mắt lại rơi xuống cổ tay Văn Thư Ngọc.
Mấy ngày đã trôi qua, vết bầm do hắn siết chặt khi trước gần như đã tan hết. Nhưng chỉ mới vừa nãy, một cái nắm nhẹ thôi cũng để lại vết đỏ mờ trên làn da trắng nõn của người thanh niên.
Da dẻ mong manh thế này, chỉ cần chạm nhẹ đã hằn dấu, vậy mà hôm đó anh ta làm cách nào để vượt qua cả đêm ấy?
Thái độ của Bùi Tương Thần sau khi tỉnh dậy khiến Văn Thư Ngọc có chút không thoải mái. Nhưng nghĩ lại, sau một biến cố lớn như vậy, tính tình có chút thay đổi cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là... Văn Thư Ngọc đang chột dạ.
Anh luôn lo lắng rằng đêm đó, Bùi Tương Thần có thể không ngất hẳn như mình nghĩ, lỡ nhìn thấy những cảnh không nên thấy thì sao?
Ví dụ như khoảnh khắc anh giơ súng hạ gục một sát thủ chỉ bằng một phát bắn giữa trán, hoặc cảnh anh dùng tay không bẻ gãy cổ một kẻ khác... Nếu không thì tại sao Bùi Tương Thần cứ chăm chăm nhìn tay anh như vậy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!