Chương 138: cuối

Trong lòng sông ngầm không một tia sáng, mọi âm thanh đều bị ngăn cách hoàn toàn. Hắn chỉ có thể ngược dòng nước mà bơi về phía trước.

Những bong bóng khí li ti tạt thẳng vào mặt khiến hắn vô cùng phấn chấn. Điều này đồng nghĩa với việc Indigo đang ở ngay phía trước không xa.

Indigo đang bơi ngay sau lưng Long Côn. Do vết thương quá nặng, anh như nỏ hết đà, không còn chút sức lực nào. Long Côn dùng một sợi dây thừng buộc cả hai lại với nhau, nửa kéo nửa dắt anh tiến về phía trước.

Kính lặn của cả hai đều có đèn chiếu sáng. Indigo không ngừng ngoái đầu nhìn lại, để ánh đèn soi sáng lối đi phía sau mình.

Giây phút ánh đèn ấy lóe lên giữa dòng sông ngầm đen kịt, trái tim hắn đập loạn nhịp, hốc mắt lại một lần nữa nóng bừng. Nơi ánh sáng hiện hữu chính là người hắn yêu nhất trên đời, cũng là niềm hy vọng sống sót của hắn.

Bùi Tương Thần đã nín thở đến giới hạn cuối cùng. Hắn dốc cạn sức lực đuổi theo vầng sáng ấy, cuối cùng cũng bắt kịp Indigo và Long Côn tại một khúc quanh của dòng sông ngầm.

Giống như đã biết chắc chắn hắn sẽ đuổi theo, tay hắn vừa chạm vào chân Indigo thì đã bị anh nắm chặt lấy. Anh dùng sức kéo Bùi Tương Thần lại gần, tháo ống thở của mình ra rồi nhét vào miệng hắn.

Dòng không khí tràn vào buồng phổi, cuối cùng cũng xoa dịu được cơn đau thắt nơi lồng ngực và sự choáng váng do thiếu oxy, kéo Bùi Tương Thần trở về từ bờ vực nghẹt thở.

Long Côn cũng đã phát giác, gã nhanh chóng rút ra một con dao găm, thế nhưng mũi dao lại nhắm thẳng vào cổ Indigo mà đâm tới.

Thứ gì đã định sẵn không thuộc về mình, chi bằng hủy diệt nó. Đây chính là tác phong hành sự bấy lâu nay của Long Côn!

Giữa tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Bùi Tương Thần đã dùng chính cánh tay trần của mình để đỡ lấy nhát dao từ Long Côn.

Lưỡi dao rạch một đường sâu hoắm trên cánh tay hắn, máu tươi tức khắc loang ra trong làn nước.

Sau khi rướn người hớp thêm một ngụm khí, hắn đạp mạnh vào vách đá, lao thẳng về phía Long Côn. Giữa lòng sông ngầm chật hẹp, làn nước đục ngầu và chỉ có duy nhất một bình dưỡng khí — hai người đàn ông vạm vỡ bắt đầu một cuộc tử chiến dưới sức cản của dòng nước.

Con dao găm trượt khỏi tay Long Côn, rơi thẳng xuống vực sâu của lòng sông. Indigo nhanh chóng cởi bỏ sợi dây thừng, hít sâu một hơi rồi lặn xuống đuổi theo con dao.

Không gian tù túng khiến cả hai không thể xoay xở chân tay, những chiêu thức tinh diệu đến đâu cũng chẳng thể thi triển. Họ chỉ có thể lao vào cấu xé hỗn loạn, dùng sức mạnh thuần túy để trấn áp đối phương. Hắn đang độ sung sức, nhưng Long Côn lại có lợi thế về dưỡng khí. Sau khi hơi thở cuối cùng thoát ra ngoài, lực tay của hắn rõ ràng đã yếu đi trông thấy.

Đúng lúc này, Indigo đã tìm thấy con dao găm nằm vùi trong lớp bùn cát. Lượng oxy trong phổi Indigo cũng đã sắp cạn kiệt, việc mất máu quá nhiều khiến tầm mắt anh cứ tối sầm lại. Ngay lúc này, anh hoàn toàn dựa vào ý chí kiên cường để dốc sức bơi ngược lên trên.

Long Côn đạp vào vách đá, ghim chặt tay hắn, không cho hắn cướp lấy ống thở. Từng chuỗi bong bóng khí thoát ra từ miệng hắn. Sự phản kháng của hắn đột ngột biến mất, tựa như cuối cùng đã rơi vào hôn mê.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Long Côn vừa lơi lỏng sức lực, hắn lập tức co chân, đạp thẳng vào ngực gã một cú cực mạnh.

Long Côn không kịp trở tay, cả người bị đẩy văng về phía sau.

Đúng khoảnh khắc đó, Indigo bơi ra từ trong bóng tối hệt như một chàng tiên cá chốn biển sâu, anh lao đến Long Côn từ phía sau, cắm phập lưỡi dao găm vào cổ gã!

Bùi Tương Thần dốc sức bơi tới, chộp lấy ống thở nhét vào miệng anh, sau đó mới lột mặt nạ lặn của Long Côn đeo lên cho mình.

Không khí và máu mang theo sinh mạng cuồn cuộn trào ra từ vết thương trên cổ Long Côn, chỉ trong chớp mắt đã nhuộm đỏ cả làn nước. Trong khoảnh khắc cuối cùng khi linh hồn lìa khỏi xác, Long Côn chỉ biết trừng trừng nhìn Indigo. Kinh hoàng, oán hận, phẫn nộ, cùng sự không cam lòng, tất cả lướt qua đáy mắt gã trong những tia sáng cuối cùng.

Gã không cam tâm cứ thế mà chết đi, không cam tâm chết dưới tay chàng trai trẻ này, càng không cam tâm vì chưa thể mang theo 'Tiểu Viễn' của gã cùng đi... Mọi chí lớn đã dày công tính toán, mọi si mê dây dưa, mọi yêu hận thù oán, hết thảy đều hóa thành bọt nước dưới đáy biển sâu.

Bùi Tương Thần lột bộ đồ lặn trên người Long Côn ra rồi đẩy mạnh gã một cái. Xác của Long Côn bị dòng nước cuốn đi. Hắn ôm chặt lấy Indigo, dìu anh tiếp tục bơi về phía trước.

Phía sau lưng họ, khuôn mặt trắng bệch của Long Côn dần bị bóng tối nơi đáy sông ngầm nuốt chửng.

Hệ thống chống xâm nhập trong dòng sông ngầm là loại một chiều. Bùi Tương Thần cùng anh đi từ trong ra, sau khi vô hiệu hóa được hai chốt thiết bị thì thuận lợi bơi thoát khỏi sông ngầm, ra đến ngoài đảo.

Nhưng đây mới chỉ là bước đầu tiên.

Sau khi trồi lên mặt nước, trời vẫn chưa sáng, biển trời mênh mông chìm trong một màu hỗn độn như thuở Bàn Cổ khai thiên lập địa. Phía xa xa, ánh đèn tàu thấp thoáng ẩn hiện, nhưng chẳng rõ đó là địch hay là bạn. Làm thế nào để liên lạc với đội cứu hộ đây?

"Trên người anh có chip định vị." Indigo thấp giọng nói, "Họ sẽ nhanh thôi... tìm đến đây thôi..."

Giọng của anh mỗi lúc một nhỏ dần, đến cuối cùng chỉ còn như tiếng lầm bầm trong cơn mê sảng. Bùi Tương Thần lòng nóng như lửa đốt, hắn siết chặt lấy anh, cả hai cùng dập dềnh theo những đợt sóng nhấp nhô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!