Chương 1: (Vô Đề)

Tất cả bối cảnh quốc gia trong truyện đều là giả tưởng.

Nước Mỹ, biển Thái Bình Dương, quần đảo Hawaii.

Cơn mưa bão vừa quét qua, để lại bầu không khí ẩm ướt đến mức như có thể vắt ra nước.

Mùa thu hoạch đang diễn ra sôi nổi, những cây dứa đã được lấy quả bị máy móc nhổ bật gốc, để lộ ra vùng đất đỏ au bạt ngàn.

Nữ thần núi lửa Kalinu đã ban tặng cho hòn đảo này lớp đất đai màu mỡ vô cùng. Theo lời người xưa, chỉ cần cắm một đôi đũa xuống đất, nó cũng có thể đâm chồi.

Từ đời này sang đời khác, người dân nơi đây đã trồng mía, dứa và cà phê trên mảnh đất này. Còn làn nước biển trong xanh cùng bãi cát mịn màng lại thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ về.

Giữa cánh đồng rộng lớn, một chàng trai trẻ lái chiếc xe bán tải cũ, áo sơ mi vải lanh trắng ngà, hướng về phía hải cảng xa xa.

Tay áo anh được xắn đến khuỷu, cánh tay gầy nhưng rắn rỏi tựa vào cửa sổ xe. Làn gió ẩm thổi qua, làm mái tóc đen mềm mại dính lên vầng trán cao.

Mặt trời cuối cùng cũng ló rạng sau tầng mây, những tia nắng mỏng manh xuyên qua lớp sương mờ sau cơn mưa. Ánh sáng vàng nhạt phủ lên đường nét góc cạnh của chàng trai, khiến hàng mi dài của anh cũng như được dát một lớp bụi vàng.

Chiếc xe dừng lại trước một quán bar nhộn nhịp ven thị trấn.

Tiếng sóng biển hòa lẫn với tiếng cười đùa của du khách vọng ra từ bãi biển phía sau quán. Một nhạc công lang thang đang gảy khúc nhạc vui tươi trên cây đàn ukulele dưới mái hiên. Gió biển đưa theo hương thơm ngọt ngào của rượu dứa và cà phê.

Chàng trai đẩy cửa bước vào, chuông gió trên đầu khẽ vang lên leng keng.

"Jay!"

Bà chủ quán đang bận rộn sau quầy bar liền niềm nở gọi tên anh:

"Tôi đoán ngay là cậu sắp đến rồi! Đây, đồ cậu đặt đây. Tôi còn thêm một phần sandwich thịt xông khói mới ra lò, thử xem nhé!"

Bà đặt hộp đồ ăn đã đóng gói sẵn lên quầy.

"Bà đúng thật là vừa xinh đẹp vừa hào phóng, bà Gilra ạ."

Lý Kiệt nở nụ cười đầy mê hoặc.

"Tôi luôn cho rằng bà là người phụ nữ đẹp nhất hòn đảo này! Bao giờ thì bà chịu bỏ ông Gilra để trốn theo tôi đây?"

"Ôi chao, my sweetie!"

Bà Gilra, người phụ nữ cao khoảng 1m6, nặng gần 150 pound, làn da nâu đồng khỏe khoắn, vui vẻ ném cho Lý Kiệt một ánh mắt đưa tình rồi đưa thêm cho anh một tách cà phê.

"Bảo sao dứa ở trang trại của cậu lại là ngọt nhất đảo! Tôi nghe nói năm nay cậu được mùa lắm hả?"

"Nhờ phúc của bà cả."

Lý Kiệt nhấp một ngụm cà phê rồi nói tiếp:

"Sản lượng cà phê cũng không tệ như tôi tưởng. Cả Rod, quản đốc của tôi, cũng phải ngạc nhiên."

"Tôi biết ngay mà!"

Bà Gilra cười rạng rỡ.

"Lúc cậu mua lại trang trại của ông Anuba, ai cũng nghĩ cậu sẽ không trụ được lâu. Dân thành phố như cậu, nhìn qua là biết nổi hứng nhất thời, chắc chắn chịu không nổi khổ cực của nghề nông. Nhưng khi tôi nhìn đôi tay của cậu, Jay, tôi biết cậu là người có thể chịu được gian khổ!"

Chàng trai gốc Hoa trước mặt bà có khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú, dáng người cao gầy, cân đối, và đặc biệt là đôi tay thon dài, xương khớp rõ ràng, lòng bàn tay và đầu ngón tay đều chai sần bởi lao động.

"Nữ thần Kalinu phù hộ bà và tâm hồn nhân hậu của bà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!