Không khí trong công ty nhìn chung khá tốt, mới vào làm nên Trần Ý An dồn một trăm hai mươi phần trăm tinh lực vào công việc, Hedy không ưa tổ của Linda, mà Linda cũng chẳng mấy thiện cảm với tổ của Hedy, Trần Ý An ngẫu nhiên đến phòng trà nước sẽ nghe thấy mấy thực tập sinh tám chuyện, nghe rất không có hy vọng.
Trần Ý An mới đến được mấy hôm, đã thấy có người thu dọn đồ rời công ty rồi.
Trần Ý An ngồi chỗ của mình, lặng lẽ quay đầu nhìn sang, hai thực tập sinh vào cùng đợt với cô đều ở tổ của Linda, đang cầm máy tính bảng, bộ dạng đầy khiêm tốn và tập trung hỏi ra những điều mình chưa hiểu, thoạt nhìn khá là bận rộn.
"Làm việc quan trọng là chất lượng chứ không phải số lượng," Hedy thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, vỗ vai cô nói, "Thứ bọn chị coi trọng là độ hoàn thiện và chính xác."
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng Trần Ý An lại thấy áp lực đè nặng.
Bảy giờ vừa điểm, Max tức thì đứng dậy, vừa ngâm nga nghe theo bài hát trong tai nghe vừa thu dọn đồ vào ba lô, ăn bữa tối ở công ty xong, anh ta còn phải lái xe đi đón vợ tan làm.
Hedy thì dặm lại phấn tô lại son, dáng vẻ như tối nay sẽ hẹn hò.
Trần Ý An chưa vội về, Hedy dặn cô tính xong bảng số liệu cũng về nghỉ sớm thôi, dù gì cuối tuần còn phải đi công tác nữa, công tác rất vất vả, phải nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trần Ý An hỏi cô, "Chị đi rồi, em mà có gì không hiểu thì…"
"Hỏi Henry ha, như nhau cả, ngày nào anh ấy cũng tăng ca tới mười một, mười hai giờ, cuồng công việc khiếp." Hedy bĩu môi, "Thoải mái đi, đừng căng thẳng quá."
Nói thì nói thế, nhưng nhìn mấy thực tập sinh khác ai nấy đều chăm chỉ cần mẫn, Trần Ý An lại thấy nguy cơ trùng trùng.
Trần Ý An biết cơ hội lần này quý giá thế nào.
Vậy nên cô tự đặt mục tiêu cho mình, hiện tại cô phải cố hết sức vượt qua kỳ thực tập này.
Nghĩ vậy, Trần Ý An gửi tin nhắn nội bộ cho Henry hỏi anh ta có đang rảnh không.
Henry tưởng cô muốn hẹn trước để nói chuyện, bèn đáp trưa mai mình có thời gian.
Trần Ý An vội gõ chữ trả lời: Em muốn xem qua các dự án marketing trước đây của công ty để học hỏi ạ.
Henry trực tiếp mở cửa phòng gọi cô qua, "Lilian, qua đây."
Trần Ý An chạy chậm qua.
Henry cảm thấy ham học hỏi là chuyện tốt, nên cũng rất hào phóng mà đưa cho cô bản tổng kết tháng đã được Hoắc Thanh Lan sửa lại vài hôm trước, "Mấy ví dụ này khá điển hình, phù hợp với phong cách của sếp mới. Em cầm về xem đi, à nhưng mà mấy ngày tới tôi phải đi công tác, nếu có gì không hiểu thì hỏi thẳng Eric là được, sếp lớn tan làm còn muộn hơn cả tôi, sau mười chín giờ thường là không có lịch trình, em xin phép trước một tiếng là được."
Trần Ý An gật đầu, nói cảm ơn Henry, cô định hỏi thêm một vấn đề nho nhỏ, nhưng câu hỏi này khá là khó hỏi ra miệng.
"Nói đi." Henry vừa mở máy tính vừa hỏi cô.
"Em muốn hỏi là… thường sau một kỳ thực tập sẽ giữ lại mấy người ạ?"
"Một hoặc hai, chọn người ưu tú." Henry đáp, "Nhưng chính sách mới của công ty đang từng bước được tiến hành, em biết đó. Có gì không hiểu có thể hỏi bất cứ lúc nào nhé, tôi rất hoan nghênh."
Trần Ý An mất mấy giây mới phản ứng lại.
Khi ấy Hedy đã nói rất rõ rồi: Cắt giảm nhân sự.
Dù sao thay đổi tầng quản lý cấp cao chính là đổi sang hướng đi mới, Max thường nói đùa, một triều vua một triều thần.
Cũng tức là, cạnh tranh càng trở nên khốc liệt hơn.
Trần Ý An lại càng thấy mình phải nỗ lực hơn.
Cô quay lại bàn, pha một tách cà phê, Henry gửi mail qua, những chỗ đánh dấu chú thích trong đó đều là của Hoắc Thanh Lan.
Cô có thể nhìn ra được, Hoắc Thanh Lan đúng là rất nghiêm khắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!