Trần Ý An không phải người say đắm trong tình yêu, cũng không phải người yêu đương là sẽ dựa dẫm vào đối phương, trong một lần tán gẫu với nhau, Hedy đã hỏi cô: Có phải em chưa từng yêu mù quáng một ai không?
Trần Ý An nghĩ ngợi, "Cũng không thể nói như thế."
Hedy hỏi, "Vậy phải nói thế nào?"
Trần Ý An đáp, "Gặp được nhau thì trân trọng quãng thời gian bên nhau, lúc không gặp thì ai bận việc người nấy."
"Thế làm sao em biết được có thể sẽ cứ yêu cứ yêu như thế rồi một lúc nào đó bỗng xảy ra vấn đề?"
Trước đây đúng là Trần Ý An từng lo lắng chuyện này, luôn cảm thấy công việc của hai người đều bận rộn, tình cảm có lẽ sẽ bị nhạt nhẽo dần theo cuộc sống bận rộn, nhưng dường như thời gian đã cho cô đáp án, "Em cảm thấy, tình cảm của đối phương dành cho mình có thay đổi hay không, thật ra chỉ cần cảm nhận là biết được đáp án rồi, nếu cảm thấy tình cảm đã nhạt đi, hai người cũng không muốn cứu vãn, thì có thể kịp thời nói lời tạm biệt.
Giữa người với người, có thể cùng nhau trải qua một quãng thời gian vui vẻ là đủ rồi. Những chuyện khác thì cứ tuỳ duyên đi."
Trần Ý An vẫn còn nhớ rõ vẻ trầm trồ của Hedy sau khi nghe cô nói vậy.
Cô cười cười, "Đại khái là vậy đó ạ, cảm nhận của chị chính là đáp án."
"Trước đây luôn cảm thấy em vẫn là trẻ con, không ngờ em còn thuần thục trong tình cảm hơn cả chị, nếu chị có quan niệm sống như em thì chắc đã yêu được tám trăm anh rồi."
Trần Ý An cười hê hê, "Thuận theo tự nhiên thôi ạ."
Một ngày trước cuộc họp thường niên, văn phòng luôn rất náo nhiệt, dù sao quà bốc thăm trúng thưởng đa dạng như vậy, nghe nói năm nay còn bố trí thêm mấy "giải thưởng may mắn" đặc biệt: Nghỉ sáu tháng có lương, trong thời gian nghỉ phép vé máy bay khách sạn đều do công ty chi trả, rất nhiều người đều háo hức chờ mong.
Trần Ý An dựa theo quy trình xin nghỉ mấy ngày, trước đó cô đã nhận được tin nhắn của Hoắc Thanh Lan, thời gian này anh liên tục đi công tác bên Pháp, Trần Ý An cũng không hỏi cụ thể, chỉ biết là Kenton Trip có hạng mục đầu tư ở khắp nơi, công việc sắp tới của Hoắc Thanh Lan đều là phụ trách các quyết sách đầu tư, Trần Ý An nhẩm tính, cảm thấy số ngày nghỉ của mình cũng không nhiều, cùng lắm chỉ có thể xin nghỉ năm ngày, nhưng tình cảm ấy mà, không cứ phải là ai trả giá nhiều hơn, hai người cùng nhau cố gắng, cho nên Trần Ý An cũng không tính toán so bì.
Điều quan trọng của một quan hệ chưa từng là tính toán chi li từng việc nhỏ nhặt, nếu không thì sẽ vô cùng mệt mỏi, ai cũng kiệt sức.
Trần Ý An nộp đơn xin nghỉ phép xong thì bắt đầu bận rộn với dự án trong tay, xem như là tiến chắc từng bước.
Ngày diễn ra cuộc họp thường niên, các bộ phận khác đều thu dọn sớm để đến khách sạn chuẩn bị hội trường, văn phòng có hơi trống vắng, Hedy cũng đã đi trước, trước khi đi còn dặn dò Trần Ý An, "Dù sao công việc của em cũng được hòm hòm rồi, rảnh thì về sớm đi."
Trần Ý An khẽ gật đầu, vẫn quyết tâm làm cho xong việc mới tắt máy tính, từ công ty về nhà rồi ra sân bay đều có trạm tàu điện ngầm, cô thích làm tuần tự từng bước theo kế hoạch trước đó, thế là dành ra thời gian về nhà thu dọn hành lý.
Lúc cô từ công ty về nhà còn sớm, nếu là trước đây thì giờ này sẽ không có ai ở nhà, nhưng lần này về cửa lại không khoá, cô thò đầu nhìn vào, thấy cửa phòng của Cù Dĩnh để mở.
Cù Dĩnh làm việc ở một công ty lớn, bình thường sẽ không thể về vào giờ này, Trần Ý An thậm chí đã quen với việc Cù Dĩnh luôn về nhà vào mười hai giờ đêm, bạn cùng phòng của cô rất tốt, cho nên thi thoảng Trần Ý An tan làm mua sandwich sẽ mua cho cả Cù Dĩnh một cái, Trần Ý An tò mò nhìn vào, thấy Cù Dĩnh ngồi bên giường ngẩn ngơ, hốc mắt hơi đỏ, rõ ràng là vừa mới khóc xong.
Trần Ý An dù sao cũng còn dư dả thời gian, bèn đi tới hỏi thăm, "Cậu không sao chứ?"
"Vẫn ổn vẫn ổn, cậu chuẩn bị đi mà đúng không, nhớ mang theo chứng minh thứ đó!" Cù Dĩnh lau lau mắt, nặn ra một nụ cười để biểu đạt mình vẫn ổn, bảo Trần Ý An không cần lo lắng.
"Cậu muốn nói ra không? Đôi khi có thể… nói ra sẽ tốt hơn, mình vẫn dư dả thời gian, cậu hiểu đó, đi tàu điện ngầm không lo kẹt xe này kia." Trần Ý An không giỏi an ủi người khác, nhưng giữa bạn bè với nhau, lắng nghe cũng là một loại an ủi, có đôi khi nói mấy lời an ủi lại không mang đến bao nhiêu tác dụng, nhưng có thể chân thành lắng nghe đã là giúp đối phương san sẻ rất nhiều rồi–
Dù sao thì cô cảm thấy vậy.
Hoắc Thanh Lan cũng không giỏi an ủi cô, nhưng bất kể là ấm ức hay buồn bã gì, chỉ cần nói ra thì mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi.
"Cũng không có gì, chắc là thủ tục thông thường của một công ty mạng," Cù Dĩnh hít sâu một hơi, "Nói một cách đơn giản chính là, công ty muốn cắt giảm nhân sự."
Thật ra trước đây Trần Ý An cũng từng có nỗi lo tương tự.
— Bạn tưởng mình là vàng, nhưng ở Yên Kinh này, thứ không thiếu nhất chính là vàng.
"Công ty đánh giá nội bộ các hạng mục trong năm, số liệu của tổ bọn mình đứng chót, dù đã cố gắng nói lý với lãnh đạo suốt một tuần trời, dự đoán số liệu của bọn mình là cao nhất, nhưng mà vô dụng, bọn họ chỉ xem mô hình số liệu hiện tại, cả tổ bọn mình đều bị sa thải, có thể mình vẫn chưa phải người thảm nhất… Tổ bọn mình còn có mấy người đã hơn ba mươi, áp lực của bọn họ lớn hơn mình, chỉ là chuyện này xảy ra quá đột ngột khiến mình hơi khó chấp nhận, nhất là sau đó còn phải đi nộp hồ sơ xin việc lại một lần nữa…"
Trần Ý An ngồi bên cạnh cô ấy, vỗ vỗ vai cô ấy, "Nhưng cậu vẫn giỏi nhất!"
Cù Dĩnh hít hít mũi, quả nhiên nói ra được sẽ dễ chịu hơn rất nhiều, lúc đầu còn thấy ấm ức, dựa vào cái gì chứ, luôn muốn hỏi dựa vào cái gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!