"Henry bảo em tới?" Anh vừa lật báo cáo vừa hỏi.
"Vâng." Nói nhiều dễ sai, có thể nói một chữ thì không cần đáp hai chữ.
"Em và Hedy và Max cùng tổ?"
"Vâng."
"Gần đây tổ của các em có dự án gì?"
"Thanh Đảo ạ."
"…"
Hoắc Thanh Lan khẽ nhíu mày, lại không bắt ra được lỗi sai nào, nếu đứng đối diện là một vị giám đốc bộ phận nào đó, anh nhất định sẽ cho rằng đây là thái độ khiêu khích hoặc bất mãn, nhưng cứ phải là một thực tập sinh non nớt, sự khó chịu của anh vì thế mà bỗng nhiên trở nên vô lý.
Trả lời lấy lệ sao?
"Trình bày đầy đủ cho tôi." Hoắc Thanh Lan hỏi, "Dự án gì?"
"Dự án marketing Thanh Đảo ạ."
"…" Hoắc Thanh Lan lật xem báo cáo tổng hợp mà Henry nộp, nâng mắt nhìn cô.
Trần Ý An ngơ ngác đối diện với anh, trong lòng thầm cầu nguyện tuyệt đối đừng bị anh bắt bẻ cái gì, nếu không cô không chắc sẽ trả lời nổi.
"Em sợ cái gì?" Rốt cuộc Hoắc Thanh Lan cũng biết mình khó chịu với cô chỗ nào, "Nếu sợ phải giao tiếp với tôi thì em có thể đi làm thủ tục nghỉ việc."
"Vậy là bị 2N rồi ạ?"
"Em mới thực tập ngày thứ ba, không có N."
"…" Trần Ý An im lặng mấy giây, thử nhỏ giọng thăm dò: "Hình như sếp cũng không có quyền sa thải em mà…"
"Nhưng tôi có quyền sa thải sếp của em."
Henry đáng thương.
Trần Ý An nghĩ thầm, làm sếp cũng chẳng dễ dàng gì.
Hoắc Thanh Lan nhìn dáng vẻ ngơ ngơ ngác ngác lại rụt rè của cô, cũng lười tiếp tục trò đùa nhạt này, "Nói với Henry, từ giờ sau khi hoàn thành mỗi khâu đều phải gửi bản sao cho tôi."
"OK." Trần Ý An hỏi, "Sếp xem xong chưa ạ?"
Hoắc Thanh Lan bỗng có ảo giác cô mới là sếp ở đây, anh không đáp, rà lại toàn bộ một lượt, khả năng lĩnh hội của Henry mạnh hơn các giám đốc khác rất nhiều, bản thứ ba tốt hơn hẳn hai bản trước.
"Thứ tư tuần sau đi Thanh Đảo, tôi sẽ đi cùng, lúc duyệt chi phí công tác thì thêm phần của tôi vào nữa." Hoắc Thanh Lan đẩy xấp tài liệu đã ký sang phía cô, thấy cô vẫn ngoan ngoãn đứng đó chờ đợi chỉ thị, Hoắc Thanh Lan suýt thì tức đến mức bật cười, nâng tay chỉ ra cửa, "Mời cô(*)."
(*) kiểu mời lịch sự, mời anh mời chị ấy :))))
"…"
Trần Ý An xấu hổ không thôi, tay chân luống cuống thu dọn tài liệu, lại cứ phải đúng vào lúc này ngứa mũi, có lẽ vì đứng trong văn phòng lạnh như cái phòng cấp đông của anh hơi lâu, cô hắt xì liền mấy cái.
Xong đời.
Trần Ý An che mặt, chỉ muốn tìm một cái lỗ nào chui vào.
Hoắc Thanh Lan nhìn cô chằm chằm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!