Chương 49: (Vô Đề)

30 Tết, Trần Ý An trở nên cực kỳ rảnh rỗi, cô đã dán xong câu đối, dọn dẹp lau chùi nhà cửa xong, rồi lặng lẽ chờ đến bữa tối, mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch, bữa cơm tất niên thịnh soạn, sau đó là chương trình Gala mừng xuân.

Bố mẹ xem tivi ngoài phòng khách, Trần Ý An không mấy hứng thú nên về phòng mở notebook kiểm tra tiến độ công việc, phát hiện tổ dữ liệu vẫn đang online, đã gửi về lượt phản hồi đầu tiên, số liệu bình bình, kém xa kế hoạch Tam Á bên Linda.

Trần Ý An vẫn không tránh được thất vọng, hay nói đúng hơn là cảm giác thất vọng vốn có trong lòng bị phóng đại lên nhiều lần.

Lần này cô không trốn tránh nữa, nhìn thẳng vào phản hồi sau khi kế hoạch được tung ra, ép buộc cô chấp nhận một mặt tàn nhẫn của công việc này.

Trần Ý An cứ nhìn những con số là trong lòng lại khó chịu, Trần Dục nhắn tin, nói tổ bên họ chưa vội, video mới chỉ bắt đầu được lục tục đưa lên.

Nhưng tâm trạng cô đã sớm tuột dốc không phanh.

Tiếng cười đùa dí dỏm bên ngoài càng khiến cô chua xót khổ sở.

Cô cũng không rõ rốt cuộc mình chua xót vì chuyện gì.

Nhưng chắc chắn là do công việc và Hoắc Thanh Lan.

Bố mẹ cô không thức khuya, chín rưỡi là đi ngủ, vì sáng mai còn phải dậy ăn sủi cảo, sau đó đi chúc Tết họ hàng, Trần Ý An không quá mặn mà với phần chúc Tết, so với đó thì thà cô đến công ty tăng ca còn hơn, nhất là ở cái độ tuổi nhạy cảm này.

Chín rưỡi, tivi đã tắt, bên ngoài vẫn lác đác tiếng pháo hoa, có lẽ sẽ còn tiếp tục cho đến hơn mười hai giờ.

Trần Ý An nằm xuống giường, lần đầu tiên phát hiện ra cuộc sống nếu nhàn rỗi quá cũng dễ cảm thấy trống rỗng —

Bạn bè hồi đi học gần như không còn liên lạc, ai đi làm thì đi làm, ai còn đi học thì đi học, đã có vài người kết hôn sớm.

Cô thử nhắn tin cho mấy cô bạn từng chơi khá thân, nhận được toàn câu trả lời kiểu: Năm nay tớ không về quê ăn Tết, mai tớ đi xem phim với bạn trai rồi, mai nhà tớ có việc, để hôm khác nhé…

Trần Ý An thở dài, bỗng mong sớm hết Tết để quay lại đi làm, với chuyện này, Judy bình luận rất ngắn gọn: Đúng là nhàn quá hoá rồ mà.

Trần Ý An bỗng bật cười, sợi dây phản nghịch trong lòng lại rục rịch trỗi dậy, cô muốn ra ngoài chơi vài ngày, nhưng vừa mở app thì trái tim nguội lạnh: Không mua được vé.

Trời muốn diệt cô mà!

Đúng lúc này, chiếc điện thoại im lặng của Trần Ý An chợt rung lên, cô nhắm mắt nghĩ, chắc là tin nhắn chúc Tết hàng loạt? Hay là lại thêm một lời từ chối nữa?

Cô chậm chạp mở mắt, không ngờ lại là tin nhắn của Hoắc Thanh Lan.

[Ngủ rồi?]

Ngủ?

Anh muốn chúc Tết cô sao?

Trần Ý An cũng không rõ mình đang so đo hay khó chịu cái gì, nhưng nằm trên giường khó chịu được năm phút, vẫn không nhịn được mà trả lời một câu chưa ngủ.

[Có tiện ra ngoài không?]

Hả?

Trần Ý An do dự rất lâu, sau đó gọi thẳng cho anh, cô nói nhỏ, may mà tiếng pháo hoa bên ngoài khá lớn, cô thì thầm như học sinh sợ bị bố mẹ phát hiện chuyện yêu sớm, "Sao thế ạ?"

"Anh vừa đến Tuyền thành, chiều mai về Yên Kinh," giọng của Hoắc Thanh Lan từ trong điện thoại truyền ra, quen thuộc đến mức khiến trái tim cô mềm nhũn, tê dại, anh im lặng mấy giây, lại tựa như rất lâu, Trần Ý An chờ câu nói tiếp theo của anh, quả nhiên cô chờ được rồi, anh hỏi cô, "Có muốn gặp anh không?"

Khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh Trần Ý An bỗng trở nên rất yên tĩnh.

Cô nhìn lên trần nhà, ngoài cửa sổ là bầu trời đêm được pháo hoa thắp sáng, chớp tắt chớp tắt, trong lòng cô có một nỗi tủi thân khó nói thành lời, mà nỗi tủi thân ấy, suy cho cùng đều đến từ sự chênh lệch địa vị và hoàn cảnh của hai người, cô biết những lo lắng đó là thừa thãi, nhưng lòng tham của con người là không đáy, cô cũng đã thử cố gắng kiềm chế.

Nhưng cô còn quá trẻ, mãi không thể đưa ra những đánh giá chính xác về những thứ quá dài lâu như anh, cô chỉ có thể đưa ra những phán đoán theo bản năng cho những chuyện trước mắt ví như —

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!