Kế hoạch Băng thành mà Trần Ý An phụ trách phải nộp lên một ngày trước kỳ nghỉ Tết, thấy cô vẫn bị căng thẳng giống như lần trước, Hedy vừa thu dọn đồ đạc trên bàn vừa nói, "Những lúc thế này chị sẽ niệm câu, làm hết sức, còn lại nghe ý trời, nghỉ lễ rồi thì về nhà nghỉ ngơi cho tốt, muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, trời đất bao la đến mấy nghỉ lễ vẫn là to nhất."
"Hôm nay chị về luôn ạ?" Trần Ý An cứ nghĩ mai Hedy mới về.
"Ừ, vé chờ của chị có rồi, thời gian là tối nay, vốn chị cũng không muốn về đâu, nhưng mẹ chị cứ bắt về ăn miến nấu dưa chua này nọ, nghe đã thèm rồi," Hedy nói, "May mà chị không lái xe về, lái xe là tiêu đời luôn, mẹ chị sẽ nhét cho chị đầy một xe toàn thịt là thịt, đủ ăn cả năm."
(*) Dịch vụ đặt vé chờ được cung cấp bởi trang web và ứng dụng Đường sắt Trung Quốc 12306. Khi vé cho chuyến tàu mong muốn không còn, hành khách có thể trả trước và gửi yêu cầu vào danh sách chờ. Hệ thống sẽ tự động đối chiếu vé với các vé còn trống hoặc vé bị hủy theo thứ tự và phát hành vé… (Nguồn: baike. baidu)
Trần Ý An nghe mà cười không thôi.
Năm nay Max về An Huy, nói đó là quê vợ, hai vợ chồng mỗi năm ở một bên, sang năm lại về quê của Max, thấy bảo là ở Giang Tây. Quen ăn uống ở Yên Kinh rồi, Max kêu về quê thế nào cũng phải ăn cay đến mức đau dạ dày.
Thành thật mà nói thì đây là năm đầu tiên từ khi đi đại học xa nhà mà Trần Ý An được về quê ăn Tết.
Ngày hai mươi lăm công ty cho tan làm về sớm, vé của Trần Ý An khởi hành lúc hơn năm giờ chiều, từ Yên Kinh về Tuyền thành chỉ mất hơn hai tiếng, về tới nhà là vừa kịp ăn cơm tối.
Trước khi về, Trần Ý An nhìn vào văn phòng Hoắc Thanh Lan, không có người.
Chắc anh vẫn còn đi công tác chưa về.
Trần Ý An có hơi lưu luyến, nhưng dù sao kỳ nghỉ cũng có chỉ mười ngày thôi.
Cù Dĩnh đã mua vé về quê ở Cam Túc từ sớm, trông cô ấy có vẻ rất vui, nói sẽ mang quà quê lên cho bọn họ.
Ôn Thần là người Yên Kinh nên không cần lo lắng chuyện đi lại.
Trần Ý An không mang nhiều đồ về, chỉ vẻn vẹn một cái túi đeo vai, bên trong có sạc và chứng minh nhân dân.
Tuyền thành là thành phố đậm chất tình người, nồng hậu giản dị, dù sao cũng là thành phố cổ, đường phố treo đèn lồng đỏ từ rất sớm, khiến cho bầu không khí Tết trở nên đặc biệt hơn.
Trái ngược với mọi nơi, Yên Kinh vào dịp lễ vắng vẻ đi rất nhiều.
Trần Ý An vừa về đến nhà, chị Hồng bận đến mức chân không chạm đất, ông Trần cũng bị sai tới tấp, Trần Ý An thì bị bỏ ngoài sô pha phòng khách, được chị Hồng nhét cho một đĩa hạt dưa.
"Ơn giời đại tiểu thư về rồi," ông Trần bị sai việc một hồi rốt cuộc nhắm mục tiêu sang cô, "Con đi rửa mấy quả táo kia đi."
"Con bé nó đi làm tối mắt tối mũi ở Yên Kinh giờ mới được về nghỉ ngơi, ông sai cái gì mà sai, ép xong chỗ thịt đó thì ông rửa luôn đi," chị Hồng tất bật tay chân làm dưa leo muối, dưa muối do chị Hồng làm thật sự rất ngon, tươi giòn sần sật, Tết đến là các cô bác dì họ hàng ai cũng sang xin.
Trần Ý An cười sảng khoái nhìn bố yêu nhà mình đi qua đi lại, thật ra cô cũng chỉ có hai ngày được chị Hồng chiều như công chúa là cùng, qua hai ngày thành xa thơm gần thối ngay.
Những ngày giáp Tết bố mẹ cô đều bận rộn, chị Hồng thì lo sắm đồ Tết, làm thịt bò hun khói, kho thịt lợn, rồi làm món chân dê kho tàu, nói là hồi nhỏ Trần Ý An rất thích ăn, còn chạy đến tận chợ của dân tộc Hồi để mua, ba tệ một cái nhỏ năm tệ một cái to, một m*nh tr*n Ý An có thể ăn ba cái.
Nghe kể lại mà Trần Ý An ngạc nhiên không thôi, mấy chuyện nhỏ nhặt này của cô, bố mẹ đều nhớ kỹ.
Dù cô có lớn đến mấy thì trong mắt bọn họ vẫn cứ là đứa nhỏ cần quan tâm săn sóc.
Có lẽ là vì không phải đi làm nên Trần Ý An có nhiều thời gian rảnh hơn, thi thoảng cô sẽ mở wexin xem Hoắc Thanh Lan có nhắn gì cho mình không.
Chị Hồng nhìn thấy, vừa nhặt rau vừa hỏi cô, "Có bạn trai rồi? Đối phương làm nghề gì?"
"Chưa đâu ạ," Trần Ý An cười ha ha, chủ đề này quá nhạy cảm, hơn nữa cô cũng không biết quan hệ của hai người sẽ đi đâu về đâu, lỡ nói nhiều rồi sau này không thành lại khiến họ lo lắng, "Công việc thôi mẹ."
"Từ bé đến lớn con nghĩ gì có bao giờ qua mắt được mẹ không, hồi con học cấp một cùng cái thằng oắt ngồi chung bàn trốn ra phố ẩm thực ăn bún chua cay…"
"… Mẹ! Chuyện từ mấy trăm năm trước rồi!"
"Nhưng mẹ vẫn nhớ đây," chị Hồng như nhớ ra gì đó, nói, "Đúng rồi, ngày mai hoặc ngày kia, thôi ngày kia đi, con đi với mẹ một chuyến, con còn nhớ cô giáo Liêu mẹ kể không, lúc trước giúp nhà mình chuyện lớn ấy, mẹ làm một bộ rèm cửa với chăn ga này kia, con đi đưa với mẹ đi."
"À, vâng." Trần Ý An gật đầu, cũng không phải chuyện to tát gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!