"Nghĩ đến người nào đó còn chưa ăn cơm," Hoắc Thanh Lan nói, "Dậy ăn cơm thôi."
Trần Ý An sảng khoái vươn vai duỗi eo, chui ra khỏi chăn, căn phòng này quá lớn, Trần Ý An có hơi không quen, tối qua cô đã đi một vòng, trên dưới hai tầng, có rất nhiều phòng, nhưng cô là người thích ở trong phòng nhỏ, vừa hay phòng ngủ có bàn trà và bàn làm việc, hai người lười xuống dưới nên Trần Ý An mặc nguyên áo choàng ngủ ngồi ở sofa, mái tóc dài xõa tự nhiên để thả sau vai.
Hoắc Thanh Lan đặt toàn những món thanh đạm, canh măng tươi nấu thịt, măng đông xào, tôm Long Tỉnh, đúng chuẩn hương vị Giang Chiết Hỗ.
(*) Giang Tô – Chiết Giang – Thượng Hải
Trần Ý An ngồi đối diện anh, vừa ăn vừa ngẫm nghĩ vẫn đề đã xuất hiện trong đầu trước khi ngủ.
"Hoắc Thanh Lan, anh không ghen à?" Trần Ý An nhai tôm nõn, Hoắc Thanh Lan múc một bát canh rồi đặt xuống trước mặt cô.
"Ghen gì?"
"Thì tin nhắn thoại lúc chiều đó." Trần Ý An chưa từng hẹn hò với ai, nhưng lý thuyết vẫn nắm được chút ít, chủ yếu là lấy từ Judy, Judy từng hẹn hò vài lần, Trần Ý An luôn đóng vai quân sư quạt mo, mỗi lần Judy than người yêu can thiệp vào cuộc sống riêng tư của cô ấy là Trần Ý An lại khuyên chia tay.
Đến khi chuyện tương tự rơi vào mình, Trần Ý An mới nhận ra bản thân chẳng có kinh nghiệm gì cả, dù sao trong một mối quan hệ, cảm xúc của đối phương cũng rất quan trọng.
"Người trưởng thành đều tự biết giữ chừng mực trong các mối quan hệ của mình, anh tin em có thể xử lý tốt chuyện đó, và anh cũng tương tự như vậy, nên anh sẽ không xen vào các mối quan hệ của em, em cũng không cần lo lắng đến anh," Hoắc Thanh Lan vẫn là dáng vẻ từ tốn ấy, nói chuyện nhã nhặn, không vội không phiền não, luôn giữ sự bình thản lý trí, "Chúng ta đều không còn nhỏ rồi, trong lúc hẹn hò xảy ra vấn đề gì đều nên lý trí trao đổi với nhau, cùng nhau giải quyết, đừng chỉ tỏ ra giận hơn rồi bắt người kia tự suy đoán."
Hoắc Thanh Lan nói tiếp, "Công việc của em rất bận rộn, anh cũng vậy, chúng ta không cần phải lãng phí thời gian và cảm xúc vào những vấn đề không cần thiết."
Khi đó Trần Ý An cảm thấy, đây chính là kiểu tình yêu mà cô muốn.
Ngày hôm sau Hoắc Thanh Lan vẫn rất kiềm chế, anh dựa vào cảm giác của chính mình, tuy Trần Ý An đã nói không sao, nhưng dù sao đó vẫn là lần đầu tiên, không tính là 100% thuận lợi không trắc trở, anh cảm thấy ít nhiều cũng bị rách rồi.
Trần Ý An nằng nặc phủ định, nói không đau nữa rồi.
Nhưng Hoắc Thanh Lan kiên trì muốn kiểm tra giúp cô, cô xấu hổ không chịu, mãi lúc sau mới lúng túng gật đầu.
"Hôm nay không được," Hoắc Thanh Lan đã có đáp án, "Nghỉ hai ngày."
"Nhưng anh sắp đi công tác rồi mà, sau đó lại nghỉ Tết nữa… Anh nỡ để em chờ những nửa tháng à!"
"Cũng không phải làm xong một lần rồi chia tay luôn, em vội cái gì," Hoắc Thanh Lan ôm cả cô lẫn chăn vào lòng, "Ngủ."
Trần Ý An giãy dụa, nhỏ giọng kháng nghị, "Em đang độ tuổi xuân phơi phơi vậy mà lại bị ép sống cấm dục như hoà thượng, anh hơn ba mươi, anh siêu thoát rồi, em mới hai mươi ba, em vẫn thích tận hưởng lạc thú hồng trần, anh coi chừng một ngày nào đó em tàu hoả nhập ma rồi kéo anh chết chung luôn nha…"
Người bên cạnh thoáng im lặng.
Trần Ý An nhắm mắt, lại he hé một mắt ra nhìn, phát hiện Hoắc Thanh Lan đã mở mắt từ lúc nào rồi.
Anh hơi híp mắt, đèn phòng đã tắt, chỉ còn lại ánh đèn ngủ lờ mờ.
Cô mơ hồ có thể thấy được hình dáng của anh, còn có thấp thoáng hơi thở nguy hiểm.
"Trần Ý An, lần đầu tiên chưa thả sức làm em nên nên em coi trời bằng vung rồi đúng không?" Hoắc Thanh Lan buông lỏng vòng tay đang ôm Trần Ý An, lẳng lặng nhìn cô.
Trong sự yên tĩnh, hai người nhìn nhau.
Cuối cùng vẫn là Trần Ý An chột dạ trước, dù sao khí chất của anh luôn có thể đè cô bẹp dí, được anh thả cho hai câu mới dám được nước lấn tới.
"Em nào dám…" Trần Ý An chớp chớp mắt lấy lòng.
Hoắc Thanh Lan nâng một tay, men dần lên đến cổ, rồi cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn lần này hoàn toàn khác, cô chưa bao giờ được trải nghiệm.
Cảm giác hít thở không thông khiến các giác quan đều bị phóng đại lên, anh không quá dùng sức, lòng bàn tay khô ráo ấm áp đỡ dưới cằm cô, nâng cằm cô lên, đây là một nụ hôn khác hẳn những lần trước đây, có hơi mạnh mẽ, xa lạ lại khiến người ta say đắm, cơ thể trẻ trung luôn phản ứng lại rất nhanh, đầu óc Trần Ý An trống rỗng, cơ thể mềm ra, trên trán vậy mà lấm tấm mồ hôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!