Lúc này Trần Ý An bỗng có một cảm giác rất kỳ diệu, khác hẳn với cảm giác lúc trước lén lút xem phim.
Không giống tí tẹo nào.
Hoắc Thanh Lan không hề vội vàng, anh còn ôm cô vào lòng, chăn lông ngỗng mềm mại nhẹ tênh, thậm chí có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi tinh dầu cỏ roi ngựa giúp thư giãn tinh thần trong phòng, Trần Ý An hơi sợ nhột, co rúm lại trong vòng tay anh, "Đừng đừng đừng…"
"Thả lỏng nào," Hoắc Thanh Lan nhẹ nhàng hôn lên má cô, thần kinh nhạy cảm của cô hơi thả lỏng, thế là nụ hôn của anh chậm rãi từ khóe môi lướt xuống dưới, nhẹ nhàng dừng trên cổ, rồi đến vai.
Trần Ý An không biết nhìn đi đâu, bèn nhìn lên trần nhà, mặt nóng ran, cô khẽ nghiêng đầu, trong phòng rất yên tĩnh, cô nghe được cả những tiếng sột soạt.
Tuy Trần Ý An đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Hoắc Thanh Lan vẫn làm đầy đủ các bước chuẩn bị, chất lỏng mát lạnh đổ xuống, anh nói để giảm bớt đau đớn.
Trần Ý An cực kỳ tỉnh táo, cảm giác mỗi giây trôi qua đều đang bước đi trên từng dây thần kinh của cô.
Hoắc Thanh Lan lại không muốn cô quá tỉnh táo vào lúc này, bèn cúi xuống hôn lên môi cô một lần nữa, làn da anh ấm ám nhẵn nhụi, trái tim Trần Ý An càng đập điên cuồng hơn, cô cố gắng điều chỉnh hơi thở, dời sự chú ý vào nụ hôn.
Cô không sợ.
Chỉ tại ngày trước xem quá nhiều mấy thứ mô tả linh tinh, nói cái gì mà lúc làm chuyện này lần đầu sẽ rất đau, mà Trần Ý An lại là người sợ đau.
Nhưng rồi cô dần trôi dạt theo phản ứng nguyên thuỷ nhất của mình, mọi cảm xúc đều chậm rãi tan ra, thậm chí sau đó cô không thể phân phân biệt được đâu là phản ứng của mình, đâu là do tác động bên ngoài.
Chỉ là vẫn đau.
Cô hít sâu một hơi.
"Hít thở sâu nào," Hoắc Thanh Lan dỗ dành, luôn đặt cảm nhận của cô lên trước, anh nói, "Mấy lần đầu sẽ cố gắng để em không quá đau."
"Vâng." Sau lưng Trần Ý An rịn một lớp mồ hôi mỏng, ẩm ướt.
Không biết vì căng thẳng hay là đang cổ vũ mình dũng cảm hơn.
Cô tự an ủi bản thân trong lòng: Không sao, như vậy là đã dũng cảm lắm rồi.
Cảm giác đau nhói dần dịu đi, dây thần kinh có cảm giác căng lên, như tuyết đêm chậm rãi tan ra.
Những dao động nho nhỏ như vì sao nhấp nháy trong màn đêm, rồi xa dần, mờ đi, hòa vào dải ngân hà, chìm xuống biển sâu, lấp lánh mà xán lạn.
Có rất nhiều khoảnh khắc im lặng ôm nhau, rồi hôn nhau.
Ánh mắt ngấn nước, hơi thở quấn quýt, và những ý nghĩ trôi dạt, tất cả đều được Hoắc Thanh Lan trân trọng khắc ghi.
Khi đó Trần Ý An cảm thấy mình rất dũng cảm, như một thủy thủ sống sót sau cơn bão, bình minh rực rỡ dần hiện ra trước mắt.
Đêm nay, Trần Ý An tỉ mỉ cảm nhận, bởi Hoắc Thanh Lan luôn đặt cảm nhận của cô lên đầu, muốn cho cô một trải nghiệm đẹp.
Cô cảm thấy rất tuyệt vời.
Tuy đúng là có đau, cô vẫn luôn điều chỉnh hơi thở, còn anh thì không vội vàng, để cô thích ứng và tiếp nhận, căng thẳng và tham lam hòa vào cùng một đêm này.
Hơi thở của Hoắc Thanh Lan không còn ổn định như ngày thường, thậm chí Trần Ý An mới là người thả lỏng hơn anh, anh không muốn để lại ký ức xấu cho cô, không muốn cô nhớ đến đêm hôn nay chỉ có đau đớn. Vậy nên anh luôn cố gắng nhẫn nại.
Anh không biết những lúc thế này thì nên nói gì, thế là bèn hôn cô, dùng những tiếp xúc mềm mại, cẩn thận, tỉ mẩn, như đang nâng niu một món bảo vật này để dỗ dành cô.
Trần Ý An thầm nghĩ, lý do cô thích ở bên anh, là vì anh luôn cho cô được tự mình cảm nhận, đặt cảm nhận và trải nghiệm của cô lên ưu tiên hàng đầu, hơn nữa, cô có quyền lựa chọn tuyệt đối ấy.
Cảm giác đó khiến cô thấy mình tự do, khiến cô thích thú, khiến cô say lòng.
Sau khi kết thúc, Trần Ý An nằm trên giường bình tĩnh lại, Hoắc Thanh Lan không vội đi tắm, anh kéo cô ôm vào lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!