Chương 42: (Vô Đề)

Hạn chót của dự án Băng thành là ngày 21, công ty đã duyệt lịch nghỉ Tết bắt đầu từ ngày 25, vừa khéo, nộp trước Tết sẽ kịp đón làn sóng cao điểm sau Tết.

Trần Ý An đã tăng ca gần hai tuần liên tiếp, sản xuất nội dung rất vất vả, thời gian ngủ cũng bị ép xuống mức đáng báo động, Hedy sợ cô mệt quá sinh bệnh, bèn cho cô ba ngày nghỉ để về nhà nghỉ ngơi, nhưng nghỉ ở thời điểm mấu chốt này khiến Trần Ý An không yên tâm, cô thà hoàn thành trước chứ nhất quyết không muốn bù lại sau, Hedy không khuyên nổi, chỉ đành dặn dò cô, "Vậy thì làm cho xong rồi về nghỉ ngơi ba ngày, chờ nghỉ Tết là vừa."

Trần Ý An cũng định thế.

Bởi cô còn một kế hoạch riêng nữa —

Hoắc Thanh Lan lại đi Singapore công tác rồi, nghe nói bộ phận Thương lữ bên kia có kế hoạch mới, Hoắc Thanh Lan ở tầng quản lý nên phải sang đó giám sát giai đoạn bàn bạc hợp tác, Trần Ý An xem lịch.

Hoắc Thanh Lan sẽ về vào ngày 17 trước Tết, sau đó hẳn là sẽ không có lịch trình gì khác.

Thế là Trần Ý An lặng lẽ sửa hạn chót hoàn thiện của mình thành ngày 17.

Cô tăng ca ngày đêm, đến tận mười hai giờ khuya vẫn đang sửa và đối chiếu trong nhóm, đến mức cả Trần Dực cũng phải kinh ngạc, nhưng Trần Ý An cũng không có thời gian dư thừa tám chuyện, các tài khoản hợp tác bên phía Trần Dực đã sẵn sàng, may mà đã đổi thành trao đổi tài nguyên, tiết kiệm được không ít chi phí, phần ngân sách dư ra kia, cô với Hedy và Max bàn với nhau sẽ dùng nó để duy trì nhiệt độ cho các chủ đề liên quan đến kế hoạch Băng thành, hiểu qua mang đến thế nào thì chưa biết, chỉ có thể liều một phen.

Hedy và Max trở thành hậu thuẫn của Trần Ý An.

Nhóm Sáng tạo của bộ phận Quảng cáo đưa ra một yêu cầu duy nhất: Chỉ cần phương hướng kế hoạch mà Trần Ý An cung cấp không có vấn đề gì, thì bọn họ cũng sẽ đảm bảo hoàn thành mọi thứ một cách chuẩn chỉnh, lúc trước từng hợp tác một lần, lần thứ hai hợp tác rõ ràng thuận lợi hơn rất nhiều, nhất là đồng nghiệp bên quảng cáo rất thích trao đổi với Trần Ý An, nói rằng kế hoạch Trần Ý An làm luôn đảm bảo được sự rõ ràng, mạch lạc, không mơ hồ, giúp bọn họ dễ dàng hoàn thành phần việc của mình.

Thế là Ý An tiếp tục làm việc không ngừng nghỉ suốt mấy ngày, cuối cùng cũng hoàn thành phần việc của mình trước hạn.

Cô kiểm tra đối chiếu lại một lượt, nội dung quảng cáo, poster, video, đồng loạt gửi sang cho phía đối tác duyệt lại, tất cả đều báo lại không có vấn đề gì.

Phần phê duyệt còn lại thì chờ Henry đi công tác về.

Trần Ý An cẩn thận kiểm tra lại một lần — Bởi vì thời gian này lượng công việc quá nhiều, cô phát hiện đầu óc mình dường như không đủ dùng, nên thay vì nhớ, cô dán hẳn giấy note, làm xong cái nào thì gạch chéo cái đó.

Đối chiếu phần sản xuất nội dung với Trần Dực, đã xong.

Đối chiếu nội dung video với bên Quảng cáo, đã xong.

Xác nhận lại ngày bàn giao cho bộ phận Tiêu thụ, đã xong.

Yêu cầu sửa chữa nội dung trên poster của đối tác, đã xong.

Xác nhận lại ngày đưa lên với bên Vận hành, đã xong.

Hơn mười cái giấy nhớ dán kín, đều đã xong.

Phần của cô xem như kết thúc, mấy thứ marketing ấy mà, làm hết sức rồi nghe ý trời thôi, đôi khi lượt tương tác không nể mặt ông trời không chịu chiếu cố, thì cũng chỉ đành vậy — Đây là những lời an ủi của Hedy, bảo cô cứ bình tĩnh đối mặt.

Trần Ý An hít sâu một hơi, nộp đơn xin nghỉ ba ngày mà Hedy đã phê duyệt cho cô.

Trước khi đi Trần Ý An còn không quên nói, "Ba ngày này em vẫn sẽ online hòm thư, một ngày cuối thì làm kiểm tra đối chiếu lại lần cuối cùng."

"Đi đi đi đi, nghỉ ngơi cho tốt, giai đoạn nghỉ Tết cũng không thiếu việc cho em đâu, còn phải canh số liệu phản hồi đó," Hedy đáp, "Nghỉ Tết thật nhưng chúng ta thì không được nghỉ thật đâu."

Nói thì nói thế, lý lẽ gì cũng hiểu cả.

Hơn bốn giờ chiều, Hoắc Thanh Lan gửi tin nhắn wexin cho cô, bảo anh sẽ về sau nửa tiếng nữa.

Trái tim Trần Ý An đập thình thịch, giống như một loại ám hiệu ngầm không ai cần nói ra.

Cô cảm thấy Hoắc Thanh Lan sẽ hiểu.

Cũng hiểu Hoắc Thanh Lan biết cô muốn làm gì.

Trần Ý An chạy về nhà một chuyến, tắm rửa xong định trang điểm nhẹ, nhưng tay nghề quá non, Ôn Thần về sớm, thấy cô đứng trước gương loay hoay nửa ngày, bèn vòng tay trước ngực trêu, "Đi hẹn hò đấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!