Chương 41: (Vô Đề)

Dự án ở Băng thành đã gợi cho Trần Ý An rất nhiều cảm hứng, cô gần như dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào dự án này, Hedy và Max chỉnh sửa số liệu khách sạn và số liệu vé rồi gửi cho cô, cô chưa quá thành thạo, lại chưa quen làm việc với hai bộ phận kia — chủ yếu vì bên đó ai cũng bận bù đầu, Trần Ý An giục cũng chẳng ăn thua, vẫn phải nhờ Hedy và Max đích thân đi giải quyết, ba người phối hợp với nhau, cũng vì để Trần Ý An có thể yên tâm tập trung cho dự án này mà Hedy và Max còn phụ trách những dự án cấp D của các thành phố khác.

Khung chính của dự án Băng thành gần như do Trần Ý An ôm trọn, Trần Dục gửi cho cô danh sách tài khoản kèm bảng báo giá, Trần Ý An không giỏi trả giá, còn Hedy thì không mạnh về mảng sản xuất nội dung, nên cuối cùng Trần Ý An lo phần nội dung, còn Hedy phụ trách trả giá, có thể thấy sức mạnh tổ đội của bọn họ, rất đoàn kết, từng bước phối hợp nhịp nhàng.

Lúc Trần Ý An nhớ tới chuyện Hoắc Thanh Lan từng đề cập đến thuật ngữ trao đổi tài nguyên, bèn nhắc lại với Hedy, hai mắt Hedy tức thì sáng lên, "Quá được ấy chứ, trao đổi như vậy sẽ giúp chúng ta tiết kiệm được kha khá chi phí, bên chúng ta có thể thêm banner tuyên truyền cho họ, đổi lại họ hạ giá, rất xuất sắc Lilian!"

"Bên mình có quyền chỉnh thêm bớt banner ạ?" Trần Ý An tò mò hỏi.

"Thuộc phạm vi quản lý của Henry mà, dễ nói." Hedy giải thích với cô, "Bình thường là bên vận hành sắp xếp banner, nhưng khi chúng ta có hoạt động thì có thể gửi đơn đề xuất, chỉ cần những blogger này ký hợp đồng với chúng ta, tài khoản chính thức của công ty cũng có thể đính kèm tên blogger, chúng ta tiết kiệm được tiền, bọn họ có được lượng tương tác, dù gì cũng cùng công ty, dễ nói chuyện."

"Vậy nếu không phải cùng công ty thì sao ạ?"

"Vậy thì phải xem lợi ích nhận được thế nào rồi."

Trần Ý An cảm thấy mình còn phải học hỏi thêm rất nhiều, cô không giỏi giao tiếp với bên khách hàng, cũng không giỏi xử lý những việc đòi hỏi kỹ năng xã giao, cho nên cô vẫn còn non nớt lắm, cần thêm thời gian để mài giũa.

Hedy nói mấy thứ này cứ từ từ làm quen, không cần vội.

Có kinh nghiệm của lần trước, lần này mọi thứ thuận lợi hơn nhiều, cô chia dự án thành ba hướng marketing, một hướng là dùng các blogger mà Trần Dục đã ký kết, cần làm marketing theo từng chi tiết nhỏ; một hướng là marketing truyền thống thông qua các kênh truyền thông chính thống, cần vốn đầu tư lớn hơn, ngoài ra còn cần sự tham gia của bên quảng cáo, marketing toàn diện; hướng cuối cùng là marketing tiếp đất, cần đơn giản dễ hiểu, ví dụ như hình thức vlog du lịch, hoặc du lịch Băng thành theo góc nhìn thứ nhất, thích hợp để đưa vào giai đoạn duy trì hiệu quả.

Trần Ý An lập một nhóm chat công việc, kéo Hedy, Max, Henry và Trần Dục vào, để chắc ăn, Trần Ý An bảo Trần Dục gửi lại bảng báo giá và phân tích phong cách của từng tài khoản để các công đoạn sau này tiện theo dõi.

Trần Dục nói: Trong ba hướng đi này, bên em có thể nhận hướng 1 và hướng 3, hướng 1 có năm tài khoản, hướng 3 có ba tài khoản rất thích hợp, du lịch couple, du lịch cá nhân, với một tài khoản là của em.

Cậu ta hơi ngượng ngùng khi tự đề cử chính mình, nhưng Trần Ý An từng xem tài khoản của cậu ta, phương hướng nội dung đó hẳn sẽ càng thu hút giới trẻ hơn, Trần Dục vốn có ngoại hình dễ nhìn, trẻ trung, sáng sủa, hài hước, tài khoản của cậu ta thường đăng vlog đi du lịch một mình, hài hước hóm hỉnh, lượng tương tác và người hâm mộ lâu dài đều rất cao.

Có Hedy và Max lo chuyện trả giá với bộ phận Khách sạn và Mua vé, Trần Ý An hoàn toàn không cần lo lắng, tập trung toàn lực cho phần sản xuất nội dung.

Cô đã không nhớ mình tăng ca bao nhiêu ngày rồi, cũng không nhớ thời gian trôi qua thế nào, đống ảnh chụp ở Băng thành lần đó cô lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần, thật ra Trần Ý An biết bản thân còn thiếu sót rất nhiều, ví như đến giờ cô vẫn chưa học được cách trả giá với các phòng ban anh em, chưa học được cách giao tiếp với đồng nghiệp bên bộ phận Tiêu thụ, đọc mà không hiểu rất nhiều tiếng lóng trên mạng, không biết những câu trả lời kia rốt cuộc là được hay không được.

Chẳng trách người ta lại nói, chốn công sở cũng cần phải khéo léo đưa đẩy.

Nhưng mà Trần Ý An vẫn chưa học được cách khéo léo đưa đẩy.

Cô cảm thấy bản thân cần rèn luyện thêm.

Dù sao cô cũng cho rằng, bản thân không thể chỉ làm khâu sản xuất nội dung cả đời.

Cô còn muốn thăng chức, muốn một tương lai rực rỡ huy hoàng.

Ngày qua ngày Trần Ý An tiếp tục chăm chỉ miệt mài, tích cực làm việc, đến công ty trước một tiếng, mười một giờ đêm mới về, cuối năm đến gần, Hoắc Thanh Lan cũng bận rộn nhiều việc, anh có hội nghị ngành, có các hội nghị làm ăn, phải chạy khắp nơi.

Vào thời điểm thế này, Trần Ý An bỗng nhiên cảm thấy vui mừng, may mắn.

May mắn đây là tình yêu của người trưởng thành, may mà Hoắc Thanh Lan là người cảm xúc ổn định.

Nếu cãi nhau ở ngay thời điểm quan trọng này, thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công việc.

Có lẽ vì bị công việc giày vò quá dữ, những h*m m**n vốn tràn trề của cô bỗng rơi vào trạng thái hôn mê.

Cô bèn tự đặt cho mình một mục tiêu, làm xong kế hoạch công việc sẽ nghỉ ngơi thả lỏng.

Dự án này khổng lồ hơn cô tưởng tượng rất nhiều, cô phát hiện chi tiết nào cũng đáng để tận dụng một phen.

Đây là một thành phố nhiệt tình, Trần Ý An cảm thấy không nên bị người ta bỏ qua, Băng thành và sự nhiệt tình của Băng thành, đều đáng cho nhiều người nhìn thấy hơn.

Một đêm nọ, Hoắc Thanh Lan đi công tác về.

Anh đứng dưới tòa nhà Kenton Trip, nhìn lên ánh đèn sáng, trực giác mách bảo anh Trần Ý An vẫn đang tăng ca, anh đi lên, quả nhiên đúng như dự đoán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!