Trần Ý An lại dán mắt vào chuỗi phản hồi trong mấy ngày tiếp theo của phương án Thanh Đảo, loạt số liệu được phía chăm sóc khách hàng gửi về rất ổn áp, trong vòng một tuần, bên Khách sạn và Mua vé cũng lần lượt gửi số liệu về, thật ra giai đoạn marketing rất ngắn, cơ bản cũng chỉ có hơn nửa tháng là thời gian vàng.
Đây là lần đầu tiên cô được tham gia vào trọn vẹn một dự án, cảm giác cứ như nằm mơ vậy, nhưng mỗi ngày trôi qua đều rất thật, cô ngồi trước máy tính, liên tục tổng hợp và sắp xếp lại số liệu nhận được trong mấy ngày này, lần này vẫn là Hedy phụ trách kiểm duyệt, gần đến Tết âm lịch rồi, tổ của các cô có rất nhiều dự án du lịch phải đẩy marketing.
Mấy ngày liền Hoắc Thanh Lan không có ở công ty, Trần Ý An thấy vậy lại vừa hay, vốn dĩ cô không phải kiểu dính người, cũng không muốn trở nên quá phụ thuộc vào đối phương, thế nên vài ngày không gặp cũng là vừa đủ.
Hai người chỉ tán gẫu vài câu lúc tan làm, cô vẫn đều đặn gửi bản sao tiến độ và tổng hợp dự án cho anh.
Từ thứ hai đến thứ sáu, Trần Ý An đều vùi đầu hoàn thiện phần tổng kết dự án, buổi họp tuần vào chiều thứ sáu, Henry mở họp nhóm, đánh giá từng kế hoạch.
Trần Ý An nhìn dữ liệu trên màn hình lớn, phần tỉ lệ đánh giá tốt của khách sạn rất nổi bật, đều là những lời khen có cánh, bởi vậy cô còn được Henry khen mấy câu.
Đây là kế hoạch đầu tiên của Trần Ý An, sau khi Hedy kiểm tra bản PDF tổng hợp, dự án này coi như khép lại một cách trọn vẹn.
Trong lòng cô vẫn có cảm giác gì đó đặc biệt, có lẽ là một sự kiêu ngạo nho nhỏ.
Cho nên tối thứ sáu hôm đó, sau khi tan làm về nhà, Trần Ý An rủ Ôn Thần và Cù Dĩnh ăn lẩu, trên đường về cô mua thịt cừu và rau, Cù Dĩnh mua đồ ăn vặt để tối cùng xem phim, Ôn Thần thì mua trái cây.
Ba cô gái ngồi trên tấm chiếu trải dưới sàn phòng khách.
Thời gian trước Cù Dĩnh đã mua máy chiếu.
Nhà cho thuê không có TV, trước đây Ôn Thần thường làm tổ trên sofa ôm điện thoại xem show giải trí, Trần Ý An thì thi thoảng xem lại vài tập phim Hollywood trên điện thoại, Cù Dĩnh bèn mua luôn máy chiếu, nói là không đắt, mọi người dùng chung vài lần là hoàn vốn rồi.
Trần Ý An cảm thấy hôm nay nên ăn mừng một bữa.
"Hiểu cậu mà," Cù Dĩnh mở ba lon sữa bò Vượng Tử, "Hồi mình mới đi làm ấy, dự án đầu tiên là một game offline, tuy trong mắt người khác có thể game này sẽ chẳng có mấy ai chơi, nhưng lúc hoàn thành dự án mình vẫn cực kỳ vui vẻ, không phải dự án quan trọng gì, nhưng mình tự hoàn thành đó, đã giỏi lắm rồi."
"Lần đầu mình làm đạo diễn cho một vở kịch, hình như chỉ bán được ba vé," Ôn Thần cũng nhớ lại, "Ba vé đó còn là do bạn thân mình mua, tuy không có ai, nhưng mình vẫn rất mãn nguyện, bởi vì mình đã một mình dựng nên bốn hồi kịch, cùng với mười hai diễn viên."
"Sau này bọn mình rồi sẽ toả sáng trong lĩnh vực của mỗi người," Trần Ý An nâng lon sữa Vượng Tử lên, cụng với hai người bạn, "Nhanh thật đấy, tụi mình đã ở chung gần hai tháng rồi!"
"Viva La Vida!" Ôn Thần cười, tóc dài buộc hờ hững sau lưng, "Cạn ly!"
Viva La Vida.
Cuộc đời muôn năm.
Tình bạn muôn năm.
(*) Viva La Vida tiếng Tây Ban Nha nghĩa là cuộc đời dài lâu, hô lúc uống rượu nên Bát để là cuộc đời muôn năm cho nó khí thế : D
Ngoài ra thì có một bài hát tên là Viva La Vida, lúc trước Bát nghe bản cover của Rosé thấy hay nên đi tìm bản gốc của Coldplay, giờ thì trong điện thoại có cả 2 bản kk, hay lắm mọi người cũng nghe thử đi~
Trần Ý An bỗng thấy vô cùng may mắn.
Tuy cuộc sống của cô có vẻ bình thường, nhưng lại có được may mắn nhỏ bé như gặp được hai cô bạn cùng phòng tuyệt vời, dù chỉ là một niềm vui nho nhỏ như vậy, họ vẫn sẽ sẵn lòng chia sẻ, cùng nhau ăn mừng, trong căn phòng không lớn này, một niềm vui được chia thành ba phần.
Càng lớn, cô càng thấm thía những câu thơ cổ từng đọc hồi nhỏ: "Đãn thiểu nhàn nhân như ngô lưỡng nhân giả nhĩ(*)", chân tình hiếm gặp, tri âm khó tìm, điều đáng quý có lẽ không phải là thành công nho nhỏ kia, mà là đêm nay, có những người bạn thân thiết bên cạnh, ngồi lại với nhau, thật lòng mừng cho cô, vui vì cô.
(*) trích trong của Tô Thức, câu này đại khái nghĩa là "Nhưng (trên đời) ít người nhàn rỗi được như hai ta"
Ăn xong, ba người dọn dẹp rồi mở Harry Potter xem lại.
Cù Dĩnh tăng ca liền mấy ngày, lúc này đã dựa vào vai Trần Ý An ngủ mất.
Ôn Thần huých huých cô, "Tiến độ tới đâu rồi?"
Giống như quay về thời học sinh, bạn cùng bàn huých tay kêu cô nhìn ra cửa sổ xem một cậu bạn đẹp trai đi ngang qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!