Trần Ý An cũng phải thừa nhận, tối nay đúng là cô đã có nảy sinh một ít h*m m**n khác.
Trần Ý An đổi sang một bộ đồ bơi liền thân màu đen, khoét eo, sau lưng là chữ V khoét sâu, làn da trắng kết hợp với bộ đồ bơi màu đen, là một sự tương phản mang tới k*ch th*ch thị giác mạnh.
Hoắc Thanh Lan chỉ ngâm một lúc, trước giờ anh không có khái niệm cuối tuần, thời gian nghỉ cũng không từ chối các cuộc điện thoại liên quan đến công việc, nhất là gần đây trong tay anh đang có mấy dự án lớn, liên quan đến đánh giá cuối năm nên không thể để xảy ra sơ suất.
Anh ngồi trên chiếc ghế dài cạnh hồ nghe điện thoại, báo cáo của Leo bị lùi lại một lúc.
Anh vô thức đưa mắt nhìn về phía Trần Ý An ở đối diện, cô nằm ghé vào mép hồ, anh chỉ thấy được lưng cô, mái tóc dài buộc lên cao, lộ ra chiếc cổ thon dài và bả vai xinh đẹp.
Ánh sáng mờ phủ xuống, khí nóng mang theo hương thuốc lượn lờ xung quanh, trái tim anh cũng trở nên mềm mại.
Lại như bị thứ gì đó gãi nhẹ, ngưa ngứa.
Thời gian chờ đợi trở nên dài dằng dặc, Hoắc Thanh Lan hơi phiền lòng, bỗng nhiên thấy khó chịu vì còn phải làm việc vào ngày nghỉ, anh hít sâu một hơi, ép sự bực dọc kia xuống.
Trong lúc mất tập trung, Trần Ý An đã xoay người lại, hai khuỷu tay chống lên thành hồ, khẽ ngửa cằm, nửa người nổi lên khỏi mặt nước, cô nhìn Hoắc Thanh Lan trên bờ, trong lòng cũng hơi ngứa ngáy.
Không ngờ người bận rộn quanh năm như anh vẫn có thời gian tập luyện, giữ vóc dáng và tỷ lệ cơ thể vừa đẹp, không phô trương nhưng rất rắn chắc, hoặc có khi thứ khiến cô để ý lại là khí chất.
Hai mươi mấy năm qua, cô cũng là một cô gái bình thường, có h*m m**n, đó là chuyện rất tự nhiên, vì thế mà vào lúc rảnh rỗi không có gì làm này, Trần Ý An bắt đầu suy nghĩ linh tinh.
Ví dụ như bao giờ thì kéo anh lên giường.
Chuyện này không có gì là "lỗ hay không lỗ" hoặc là "dễ dãi hay không dễ dãi", quan hệ x*c th*t vốn là một phần nhỏ được thiết lập trên cơ sở tình yêu, nó khiến tình yêu trở nên hoàn chỉnh, nhưng lại không đại diện cho toàn bộ tình yêu, Trần Ý An không phải người cổ hủ, chỉ là cô cảm thấy chuyện này cũng cần đạt đến một nền tảng tình cảm nhất định.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, một tháng hai tháng ba tháng, ít nhất phải hiểu rõ con người và thái độ của anh.
"Đang nghĩ gì thế?" Hoắc Thanh Lan cúp máy, xuống lại hồ.
Trần Ý An đang tập trung suy nghĩ, hoàn toàn không phát hiện ra, đến lúc phản ứng thì anh đã đứng ngay trước mặt.
Trong làn sương mờ, ánh đèn nhàn nhạt, đường nét trên khuôn mặt anh càng trở nên rõ ràng.
"Anh muốn nghe lời nói thật à?" Trần Ý An cảm thấy không có gì phải ngại.
"Em nói thì anh nghe."
"Đang nghĩ…" Trần Ý An ho khẽ, "Bao giờ thì kéo anh lên giường."
Hoắc Thanh Lan nghe xong câu nói to gan đó lại không mấy tỏ ra kinh ngạc, "Thế em định bao giờ?"
"Chờ công việc của em qua giai đoạn này đã," Trần Ý An nói, "Sau đó thăm dò xem thái độ của anh với em là gì, chuyện này anh nói không tính, em phải tự mình cảm nhận."
"Được." Nói rồi mà, đừng nhìn cô gái này còn trẻ tuổi, thực ra là một người rất có chính kiến.
"Cái đó…" Cái tính tò mò của Trần Ý An lại trỗi dậy, "Em hỏi chuyện này nha, em không để ý đâu, là, ừm, anh…"
"Anh không có thói quen lăn lộn bừa bãi."
(*) nguyên gốc tác giả dùng từ , đại khái là lăn giường với người không có quan hệ vợ chồng hay người yêu, ví dụ như là tình một đêm, bạn giường, v.v…
"À à à…" Trần Ý An gật gù, lại nhỏ giọng nói, "Anh cũng không có kinh nghiệm nhỉ?"
"Trần Ý An," Hiếm khi Hoắc Thanh Lan gọi đầy đủ tên họ của cô.
"Dạ?" Trần Ý An còn chưa hiểu mình nói sai chỗ nào, ngơ ngác nhìn anh.
Ngọn lửa trong lòng Hoắc Thanh Lan rốt cuộc vẫn bị cô đốt lên, anh lạnh mặt, nhẫn nhịn, "Đừng nói mấy chuyện đó ở nơi thế này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!