Chương 31: (Vô Đề)

Cuối tuần, hai người hẹn nhau ăn một bữa rồi đi xem phim, lúc đưa cô về đến nhà, Trần Ý An len lén hỏi Hoắc Thanh Lan có thể tạm thời giữ bí mật chuyện giữa họ không.

Hoắc Thanh Lan hiểu cô đang lo lắng cái gì, nói không thành vấn đề.

Trần Ý An mở cửa xuống xe rồi chạy chậm về nhà.

Ôn Thần đang bưng đĩa trái cây xem show giải trí, thấy Trần Ý An đi vào, toả ra hương vị ngọt ngào của tình yêu, lập tức trêu cô, "Chốt rồi?"

"Chốt gì cơ?"

"Vị lãnh đạo kia của cậu đó."

"Hê hê." Trần Ý An tóm tắt sơ qua.

Ôn Thần nghe xong thì líu cả lưỡi, "Hai người yêu đương gì mà trong sáng quá vậy, đi bộ ăn cơm xem phim, y như người của thế kỷ trước ấy."

"Chứ không thì thế nào." Trình tự yêu đương trong suy nghĩ của Trần Ý An trong sáng vẫn dừng ở mấy tháng đầu nắm tay mấy tháng sau đến hôn.

"Cậu nói xem, tình yêu ngoài trên mặt tinh thần thì còn gì nữa," Ôn Thần nói, "Bộ cậu yêu theo phong cách thập niên tám mươi hả?"

"Rồi rồi rồi." Trần Ý An giơ tay đầu hàng.

"Ăn uống coi phim thì cũng không có vấn đề gì, nhưng mà nên, ừm, cậu hiểu đó," Ôn Thần cổ vũ cô, "Cái đó đó, ừm ừm."

Trần Ý An cười ha ha, nói chuyện hoang dã ghê.

Cù Dĩnh vốn đang gõ code trong phòng, nghe hai người ở bên ngoài cười đùa vui vẻ thì không nhịn được, bỏ việc chạy ra.

Ba cô gái tụ lại bàn tán rôm rả, chủ đề về tình yêu luôn mang theo sức hấp dẫn chết người, hơn nữa trung tâm của chủ đề lại đặt ở vị boss siêu cấp bự của Trần Ý An, mà bản thân Trần Ý An lại chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm tình trường, thế là chỉ đành làm thính giả lắng nghe.

Ôn Thần xinh đẹp hấp dẫn, hồi đi học đã có không ít người theo đuổi, thái độ với chuyện tình cảm khá dửng dưng, "Lúc yêu thì cứ yêu cho đủ, đừng để lại tiếc nuối, tuổi xuân đẹp đẽ nhất của đời người thì nên hưởng thụ cùng một người cậu thích và cũng thích cậu, chỉ cần cả hai đủ chân thành, dù chia tay cũng không nuối tiếc."

Tuy Cù Dĩnh không có nhiều mối tình, nhưng cô ấy đã thầm mến một đàn anh rất lâu, hai người thậm chí đã quen nhau rất nhiều năm, cô ấy thi vào trường đại học ở Yên Kinh cũng là vì vị đàn anh ưu tú này.

Tuổi trẻ của Trần Ý An thì nhạt nhẽo hơn nhiều: Không yêu sớm, có người theo đuổi nhưng lại chưa từng hẹn hò yêu đương.

Nhưng Trần Ý An cũng sẽ trải qua cái tuổi phản nghịch.

Giờ thì giống như tự do đến muộn hơn.

Cô ghi nhớ lời Ôn Thần, còn thấy rất có lý nữa.

— Tình cảm mà, cũng không phải là tất cả, đúng lúc gặp được đúng người trải qua một mối tình lành mạnh vui vẻ, vậy là đủ, Không có tiếc nuối thì chẳng còn gì để hối hận.

Thật ra cũng không cần nhiều nguyên tắc như vậy, cô vui là được rồi.

Nếu không khiến cô vui nổi thì chứng tỏ người đó không hợp.

Trần Ý An đi ngủ sớm, còn rất mong ngóng vào ngày mai.

Sáng hôm sau cô vẫn đến sớm như mọi khi, việc đầu tiên là đi phòng nhân sự làm thủ tục chuyển sang chính thức, trên đường về cô mang theo mấy cốc cà phê, để không lộ quá, cô mua cả cho Henry, Hedy, Max và Leo.

Hai cái bàn vốn dành cho Bella và Mark giờ đã trống không.

Trần Ý An không có cảm giác gì đặc biệt, cô chia cà phê xong, cầm cốc cuối cùng đi về phía văn phòng của Hoắc Thanh Lan.

Hôm nay Hoắc Thanh Lan cũng đến khá sớm, sáng nay anh có buổi họp.

Trần Ý An đứng ngoài ngó vào, Hoắc Thanh Lan lại khôi phục dáng vẻ đi làm, đồ vest sơ mi cà vạt, áo măng tô thì treo trên giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!