Chương 29: (Vô Đề)

Henry và Trần Ý An chỉ tiếp xúc với nhau trong công việc, anh ta hỏi Hoắc Thanh Lan, "Chắc tôi không hỏi được mấy câu hóc búa như sếp đâu, dù sao mắt chọn người của sếp cũng chuẩn hơn tôi, hay là sếp hỏi luôn đi?"

"Ừ." Hoắc Thanh Lan không có biểu cảm gì thừa, cũng không lo lắng cho Trần Ý An.

Cho nên lúc Trần Ý An bước vào, anh có thể nhìn ra cô hoàn toàn không căng thẳng, mà chính sự bình thản ấy của cô khiến người ta cảm thấy thoải mái dễ chịu.

"Tự đánh giá về kế hoạch của em?" Hoắc Thanh Lan ngồi đó, vẻ mặt nghiêm túc lạnh nhạt, "Coi như làm một bản tắt ngắn gọn là được."

"Em tự cho mình 88 điểm ạ." Trần Ý An nói, "Địa điểm có đổi mới, những điều đồng nghiệp bên phòng quảng cáo nói em tự nhận là phần cộng điểm cho mình, nhưng em thấy mình làm vẫn chưa đủ tốt, thứ nhất là phần phản hồi theo thời gian thực, lẽ ra em phải chú ý hơn, Hedy nói tối 30 đó trên nền tảng của tập đoàn Kenton có nổi lên một chủ đề bùng nổ nhỏ, em thấy hơi đáng tiếc, nếu em chú ý hơn thì có lẽ đã có thể dùng nó để đẩy thêm một đợt tăng nhiệt nữa ở giai đoạn duy trì, em nên chuẩn bị thêm mấy ý tưởng dự phòng linh hoạt nữa cho vài thời điểm đặc biệt. Thứ hai là em quên tính đến yếu tố thời tiết, may mà mùa này phương Bắc luôn nắng, lần sau em sẽ chú ý hơn, có thể nhắc phòng chăm sóc khách hàng gửi dự báo thời tiết cho người dùng 24 tiếng trước chuyến đi, thứ ba là, lần sau sẽ chủ động phối hợp với đồng nghiệp ở các phòng ban hơn, theo dõi sát hướng gió dư luận trên nền tảng của tập đoàn Kenton, giữ độ nhạy bén của mình."

Trần Ý An nói rành rọt có trật tự, hoàn toàn không hoang mang sợ hãi, sắp xếp các ý thoả đáng, không có điểm nào quá cần bắt bẻ.

"Nếu em được giao phụ trách dự án marketing cho Tô Châu, em sẽ làm gì?"

Trong lúc Trần Ý An đang nghĩ xem tiếp theo Eric hoặc Henry sẽ hỏi vấn đề kiểu gì, cô chợt nghe thấy Hoắc Thanh Lan đặt câu hỏi.

"Em có theo dõi không?" Anh hỏi.

Trần Ý An ngẩng đầu lên, không phải Hoắc Thanh Lan làm khó cô, anh chỉ đang đặt ra một câu hỏi đơn giản.

Đó là dáng vẻ của anh khi làm việc, duy trì sự nghiêm nghị lạnh lùng trước sau như một, duy trì sự tập trung xuyên suốt quá trình.

Trần Ý An không dám phân tâm, "Có theo dõi ạ."

"…"

"Nếu là em, có thể em sẽ dùng cách marketing giống như kế hoạch Thanh Đảo, giao cho KOL hoặc KOC, trọng tâm là không khí đời thường Giang Nam, mùa này Tô Châu có nhiều món ăn nổi tiếng, có thể để các travel blogger quay cảnh những quán ăn vỉa hè nghi ngút khói, cảnh vườn Giang Nam có thể kết hợp với đồ ăn ngon, thậm chí thiết kế một vài phương pháp tuyên truyền cảnh rừng vườn với Hán phục, ví dụ như là một ngày dạo quanh Tô Châu," Trần Ý An nói ngắn gọn, "Nhưng cụ thể sắp xếp thế nào thì phải tham gia buổi hội chợ thương mại xong mới quyết định, cũng phải cân nhắc phía đối tác nữa."

Rốt cuộc Henry đã hiểu được Hoắc Thanh Lan nghĩ gì.

Thái độ với công việc của Bella và Lilian gần như nằm ở hai thái cực khác nhau.

Người trước chỉ coi đây là công việc, làm xong, không phạm lỗi gì lớn là được.

Người sau thì khác, có thể cảm nhận rõ sự nhiệt huyết của cô, cô yêu thích công việc này, cho nên lúc làm sẽ dốc hết sức, làm tốt phần việc của mình.

Cô cẩn thận, nghiêm túc, còn rất táo bạo.

Mà Bella, chính là hình ảnh thu nhỏ của rất nhiều nhân viên thực tập đã bị loại trước đó.

Tại thị trường đang dần bão hoà này, chỉ coi đây là công việc miễn cưỡng hoàn thành cho xong không còn đủ nữa, nhất là với ngành nghề của bọn họ, luôn cần sự mới mẻ và nhiệt huyết.

Hoắc Thanh Lan nhìn Trần Ý An, giờ phút này hoàn toàn là ánh mắt tán thưởng của một cấp trên với cấp dưới của mình.

Anh thừa nhận, ban đầu anh cũng có thành kiến, thậm chí gắn cho cô cái nhãn không đáng tin, sau này mới phát hiện ra không phải vậy.

Cô tích cực, lạc quan, nỗ lực, phản ứng nhanh, đầu óc linh hoạt, còn có rất nhiều ý tưởng mới lạ, năng lực suy một ra ba, cô không giống những người khác.

Cô không giống phần đa số người trên thế giới này.

"Được rồi, em về làm việc tiếp đi." Henry gật đầu.

Trần Ý An đứng lên nói cảm ơn, rồi quay lại làm việc.

Hedy hoàn toàn không lo lắng gì cho cô, "Căng thẳng không?"

"Cố hết sức mình, còn lại nghe ý trời đó ạ," Trần Ý An nháy mắt với cô ấy, "Em thấy câu trả lời của mình không có vấn đề gì, cần nói gì đã nói hết, cũng không bỏ sót gì cả."

"Đúng rồi, giống thi cuối kỳ ấy, làm xong là xong, ra ngoài còn chạy đi so đáp án cũng để làm gì đâu," Hedy nói, "Chị tin em nha!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!