Chương 26: (Vô Đề)

Sau khi về tới nhà, Trần Ý An vội vàng rửa mặt rồi chui luôn vào chăn.

Cô muốn ngủ sớm để ép não bộ tắt máy, nhưng mà vừa nhắm mắt lại, đầu óc cô càng tỉnh táo hơn, như nước sôi ùng ục.

Đây là lần đầu tiên trong đời một người luôn ngủ trong vòng hai phút như Trần Ý An trải nghiệm cảm giác mất ngủ, càng tự nhủ phải ngủ nhanh đi thì lại càng tỉnh như sáo, ngay cả hai má cũng nóng bừng lên.

Cô dậy lấy miếng mặt nạ để trong tủ lạnh đắp vào cho hạ nhiệt, nghe thấy tiếng Cù Dĩnh và Ôn Thần về, Trần Ý An vẫn chưa sẵn sàng kể ra câu chuyện quê độ vừa rồi của mình, thế là tựa lưng vào đầu giường ôm điện thoại lướt mạng.

Hoắc Thanh Lan không gửi tin nhắn nào cho cô.

Cũng đúng, lúc đó đầu óc cô nóng lên, Hoắc Thanh Lan vừa đưa cô về đến nhà, cô đã ngồi trong xe tuôn một tràng, nói xong thì quyết không quay đầu xem hậu quả, mở cửa xe rồi chạy một mạch lên nhà.

Cô đã nghĩ gì ấy nhỉ, dù sao bất kể thế nào, ba ngày nữa là có kết quả điều tra của công ty, kết quả thực tập của cô cũng có rồi, không phải ở lại thì chính là bỏ của chạy lấy người.

Cùng lắm là ở lại hoặc rời đi.

Thế là, với tính cách thẳng như ruột ngựa của mình, Trần Ý An không nghĩ ngợi gì nữa, cứ như đang đọc lời thề mà nói hết mọi thứ ra.

Hoàn toàn không quay đầu xem sắc mặt Hoắc Thanh Lan lúc đó thế nào.

Anh có nghĩ cô bị dở hơi không?

Kệ đi, nghĩ thì nghĩ.

Anh có chặn cô không?

Kệ, chặn thì chặn.

Sau một giờ đấu tranh tư tưởng, Trần Ý An cuối cùng cũng thông suốt: Chuyện đã xảy ra rồi, ngủ, ngày mai cần làm gì thì làm đó.

Người sống trên đời, chỉ cần mình không ngại thì ngại là kẻ khác.

Rượu mơ với rượu dương mai rốt cuộc đã ngấm, Trần Ý An chui vào chăn, đi gặp Chu Công.

Tiếc là Hoắc Thanh Lan không ngại.

Anh lái xe về nhà như bình thường.

Nhà anh là một căn biệt thự độc lập, có gara ngầm riêng, thang máy đi thẳng lên tầng một.

Trước khi rời đi, dì giúp việc đã dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, thêm nước đá vào tủ lạnh, ngay cả thức ăn cho chim cũng được chuẩn bị đầy đủ.

Nhà Hoắc Thanh Lan yên tĩnh như một vùng đất chết, anh có bệnh sạch sẽ nhẹ, nên trong nhà đến cả một hạt bụi cũng không có.

Giáo sư Liêu nói trong nhà không có sinh khí là không được, viện trưởng Hoắc cũng rất đồng tình, thế là hai vợ chồng gửi cho anh một con chim và mấy con cá.

Chim là một con vẹt đuôi dài màu xanh đầu trắng.

Cá là mấy con cá chọi và cá chép bướm(*) với cái đuôi mềm như cánh hoa, bơi trong nước cứ như những cánh hoa đang nở.

(*) tui tra cá chép bướm trên gg mà cứ thấy nó không được đẹp bằng trên baidu í, thân thì nó cũng kiểu thuôn như cá chép bướm tra trên gg, mà vây của nó đẹp hơn, giống cá chép sư tử

Con chim thì cực kỳ ồn ào, giáo sư Liêu nói nó biết nói chuyện, nhưng Hoắc Thanh Lan lười dạy, thế là con vẹt nhỏ chỉ biết kêu "Chào buổi sáng" "Chào buổi tối" "Ăn cơm chưa", có lần Hoắc Thanh Lan nói "Im đi", thế là nó lập tức học theo "Im đi" "Im đi".

Hoắc Thanh Lan ngồi xuống ghế sofa, mở một chai nước đá.

Lồng chim bằng kim loại, rất rộng, giống một cái cung điện thu nhỏ, vẹt đang ngủ, nghe tiếng anh về, lập tức ríu ra ríu rít, "Chào buổi tối, ăn cơm chưa."

"Im đi, tao biết rồi, im đi." Vẹt vỗ cánh phành phạch, "Chào buổi tối, im đi, im đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!