Chương 25: (Vô Đề)

Trần Ý An nghĩ Hoắc Thanh Lan lái xe tới đây chắc cũng phải mất hai tiếng, cô đã làm gì thì phải làm cho đến cùng, bèn gặm xong miếng sandwich, tu hết lon coca rồi tiếp tục đi về phía trước, thời gian vẫn dư dả! Hoàn toàn đủ để cô đi xong quãng đường dự tính.

Chỉ là không thể hoàn thành hành trình hôm nay vẫn có hơi tiếc.

Trần Ý An thong thả mà đi, vừa đi vừa ngắm cảnh, thấy chỗ nào đẹp thì dừng lại giơ điện thoại lên chụp vài tấm, chẳng hề bị cuộc gọi của Hoắc Thanh Lan ảnh hưởng đến tâm trạng.

Nơi không có trần nhà là nơi chữa lành tâm hồn tốt nhất, câu này quả không sai.

Tuyến đường này vẫn chưa nổi tiếng lắm, trên đường cô cũng không gặp được mấy người, thế là đi đến cuối cô bèn chọn một phiến đá rộng rãi, ngồi phơi nắng nghe nhạc.

Thư giãn được kha khá rồi, cô mới chậm rãi xuống núi.

Cô không gấp tí nào, dù sao Hoắc Thanh Lan có chờ thì cũng chỉ chờ thêm một lát thôi, dù sao hiện tại cô đang hơi giận, nếu phải nêu lý do, thì là vì kế hoạch nghỉ ngơi của cô đã bị làm phiền.

Mà người làm phiền lại là Hoắc Thanh Lan.

Vừa nghĩ đến anh, cô càng giận hơn.

Vốn định sẽ đợi đến khi xác định được ở lại Kenton mới bày tỏ lòng mình, nhưng bây giờ thành ra thế này, cô lại có hơi bực dọc trong lòng, Hoắc Thanh Lan cứ như một quả bom hẹn giờ, chẳng biết ngày nào sẽ phát nổ, chờ đến ngày nó nổ, chẳng thà tự mình đi kích nổ cho rồi.

Trần Ý An đeo balo xuống núi, thầm nghĩ: Anh mà còn cố tình tạo ra bầu không khí mập mờ nữa thì cũng đừng trách em.

Cô chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi, thông suốt là sẽ không rối rắm nữa, hoàn toàn là kiểu côn trùng sống trong lùm cỏ.

Cho nên trên đường Hoắc Thanh Lan lái xe tới, lúc đầu còn bị cảm xúc trong lòng chi phối, không chú ý đến cảnh vật hai bên, càng đi càng thấy không gian mở rộng, anh cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ Yên Kinh lại có nơi thế này, non xanh nước biếc, đẹp đẽ hùng vĩ.

Anh dừng xe ở đoạn đường bắt buộc phải đi qua.

Từ xa lập tức thấy được một bóng dáng nho nhỏ đang đi xuống, cô bước men theo con đường đá gồ ghề, bước chân nhanh nhẹn nhẹ nhàng, mặc bộ quần áo gió màu đen, sau lưng là chiếc balo đen.

Mái tóc bị gió thổi bay lên.

Tựa như một con bươm bướm đầy sức sống, nhẹ nhàng đáp xuống đầu ngón tay anh.

Hoắc Thanh Lan thừa nhận, trái tim đã lỡ mất một nhịp vào khoảnh khắc đó.

Trần Ý An mang theo một thân gió bụi chạy xuống, cũng không dám chậm trễ, mở cửa ghế phụ chui vào, ôm balo trước ngực, "Dữ liệu nào lỗi vậy ạ?"

"Em có chuyện gì không nghĩ thông mà phải chạy đến cái chỗ hoang vu vắng vẻ này?" Hoắc Thanh Lan nhàn nhạt liếc cô một cái, "Cách trung tâm hơn một trăm cây số, không gặp một bóng người."

"Bạn em chỉ cho chỗ này nên em tới đây đi bộ, nếu không phải sếp gọi điện thì hôm nay em đã định đi tám cây số rồi tối mới về cơ."

"Bạn trai?"

"Bạn mới quen thôi." Trần Ý An thấy mình giải thích như vậy có hơi kỳ, nhưng dù sao anh cũng là sếp, "Nhưng sếp yên tâm, mấy năm này em tạm chưa có kế hoạch kết hôn ạ."

"… Sao không rủ bạn em đi chung," Hoắc Thanh Lan thừa nhận, giờ phút này anh có xíu xiu lòng riêng nhỏ nhen, nhưng vẫn giả vờ như quan tâm, "Con gái đi một mình rất nguy hiểm."

Trần Ý An thẳng tính hoàn toàn không nghe ra ý tứ khác trong câu nói đó, chỉ tặc lưỡi đáp, "Thứ đáng sợ trên đời không phải ma quỷ mà là người, đi đến chỗ lạ với một người khác giới không quá quen thân em vẫn thấy không ổn lắm, nhưng mà em có mang theo đồ phòng thân rồi." Nói xong, cô lấy ra một chai xịt cay, lắc lắc.

"Đi với tôi thì không sợ à?"

"Đi với sếp thì có gì phải sợ ạ," Trần Ý An chẳng hiểu ra làm sao, "Anh có phải người xấu đâu."

— Thoải mái rồi.

Hoắc Thanh Lan mặt không biểu cảm, "Sao em dám chắc tôi không phải người xấu, không sợ tôi bỏ em lại đây à?"

"Thì công ty chịu tổn thất thôi ạ," Trần Ý An bỗng nhớ ra chuyện chính, "Rốt cuộc là dữ diệu nào có vấn đề ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!