Chương 20: (Vô Đề)

Bữa tối đó… Trần Ý An ăn mà không cảm nhận được mùi vị thế nào.

Cô rất hoang mang không biết phải làm sao, nhưng lời đến bên miệng vẫn cố gắng nuốt trở về.

Những vấn đề kiểu như thế này, nếu cô chủ động hỏi, rồi té ra đối phương không có ý đó thì thật quá xấu hổ.

Cô chủ động hỏi, nếu người ta vốn không có ý đó, chẳng phải sẽ càng ngại sao.

Lý trí biết là như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn không dễ thuyết phục trái tim mình.

Thế là đến tận khi Hoắc Thanh Lan đưa cô về đến nhà, cô cũng chỉ dám nói một câu cảm ơn rồi nhanh chóng đi lên nhà.

Duy trì khoảng cách cần có.

Nếu không phải nhận ra sự căng thẳng và thận trọng trước mặt anh không phải là sự căng thẳng và thận trọng trước mặt một cấp trên, Hoắc Thanh Lan e là sẽ khó mà phát hiện ra sơ hở của cô.

Nhưng cũng chính vì như vậy, Hoắc Thanh Lan mới càng chắc chắn với một vài phán đoán của mình.

Cô là kiểu người thẳng thắn, rõ ràng, dám yêu dám hận.

Đây đều là ưu điểm, nhưng cũng có nghĩa là mối quan hệ này sẽ không chỉ phụ thuộc vào anh.

Hoắc Thanh Lan không hề thấy mâu thuẫn.

Nhưng anh muốn biết rốt cuộc cô suy nghĩ thế nào, dù sao giữa hai người vẫn còn một tầng quan hệ công việc.

Anh cũng không muốn khiến cô phải khó xử hơn.

— Vậy thì cho cô quyền lựa chọn nói rõ hay không là được.

Khi Trần Ý An về đến nhà, Cù Dĩnh và Ôn Thần vẫn chưa ngủ, Cù Dĩnh về nhà tiếp tục viết code, cô ấy đang có mấy dự án rất gấp, Ôn Thần lẽ ra nên nghỉ ngơi, nhưng vì thuốc tê vừa hết tác dụng nên đau đến mức không ngủ nổi, thế là đeo tai nghe xem show giải trí trong phòng khách.

"Ý An, để lại cho cậu một bát cháo đó." Ôn Thần phủ một chiếc chăn mỏng trên đùi, thấy cô về bèn nói.

Phòng khách không lớn, chỉ có một chiếc bàn vuông Ikea kiểu đơn giản, dưới sàn trải một chiếc thảm, bọn họ thường ngồi đây xem phim, hoặc là làm việc, mấy cuốn tiểu thuyết kinh điển Trần Ý An mua đặt ở một góc, thi thoảng cũng sẽ lật xem vài trang, Ôn Thần thường mua hoa c*m v** bình, khi thì là hoa ly, đôi khi là hoa hồng, có lúc là cát tường, đôi khi lại là hoa cát cánh, Cù Dĩnh thì lại mua rất nhiều bánh quy và socola.

(*) đi đường hay gặp mấy khóm hoa tím tím lúc thấy bình thường lúc thấy đẹp, dịch truyện gặp nhiều nay tò mò tra tên trên baidu mới biết hoá ra tên em nó là cát cánh nghe cũng hay phết : D

Đây không giống một căn phòng cho thuê, mà giống một căn nhà thật sự.

"Thế nào rồi?" Trần Ý An hỏi cô ấy, "Đau lắm hả?"

"Mới nên đau vậy thôi, qua đợt này chắc là sẽ đỡ," Ôn Thần đã ăn nên sắc mặt không còn nhợt nhạt như trước nữa, cô ấy khá thoải mái chủ động kể lại đầu đuôi câu chuyện với cô, "Bạn trai cũ của mình mở quán bar, đã chia tay rồi mà anh ta vẫn muốn quay lại, đoàn kịch của mình có mấy cậu bạn hát cố định ở đó, đều là bạn bè quen biết, bọn họ thường gọi mình đến, mình thì sao cũng được, chia tay cũng chia tay rồi, cái chỗ đó thì có gì ghê gớm đâu.

Trùng hợp thời gian này có một cậu bạn kia theo đuổi mình."

"Sau đó thì đụng mặt nhau."

"Ừ."

Trần Ý An gật đầu, Ôn Thần là kiểu mỹ nhân lạnh lùng, chắc chắn không thiếu người theo đuổi.

"Sao hai người lại chia tay?"

"Anh ta uống rượu," Ôn Thần nói ngắn gọn, "Rượu say vào là nổi điên. Hết say thì lại quỳ xuống thề thốt, chuyện này có lần một chắc chắn sẽ có lần hai, mình không tin bản tính con người lại có thể thay đổi, sau khi chia tay còn đòi tự tử."

"Chia tay là đúng." Trần Ý An lại gật đầu, "Loại đàn ông này không ổn."

"Cậu thì sao?" Ôn Thần nhướn mày, "Muốn kể ra không, nhìn cậu như là sẽ thức trắng đêm nay luôn ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!