Trần Ý An được tiếp động lực càng làm việc hăng say hơn, cơm tối cũng không kịp ăn, may mà có Max đi lấy cho cô một phần cơm tối trước khi về, cảm khái đúng là tuổi trẻ tốt thật, Hedy cũng vỗ vai cô, nói đừng làm cố quá, tương lai tăng ca liên miên còn nằm ở phía sau kia.
Trần Ý An vâng vâng dạ dạ, Max nhận được tin nhắn của vợ, báo hôm nay mình phải tăng ca, bảo Max chưa cần đón luôn.
Max vừa thu dọn đồ vừa ngâm nga, "Nay vợ tăng ca rồi, tôi phải đi chợ, Lilian này, lời khuyên từ người từng trải nhé, hãy trân trọng cuộc sống trước khi kết hôn, nhìn đám người đã kết hôn chúng tôi này, mỗi ngày chỉ đi lại giữa ba điểm thôi."
Trần Ý An tiếp lời, "Vất vả rồi."
"Có gì vất vả đâu, chuyện gì cũng phải nhìn thoáng ra, công việc ấy à, việc làm mãi không hết, làm tốt phần của mình là được rồi." Max thấy cô ngày nào cũng tăng ca, đám người cũ bọn họ cũng không biết phải khuyên bảo thế nào, cuối cùng chỉ biết cười, "Giống kiểu người như tôi này — Ai cũng nói kiểu người như tôi áp lực lớn nhất, nhưng làm gì có áp lực gì chứ, cùng lắm tốt nghiệp rồi đi lái taxi thôi."
"Làm gì có ai khuyên bảo người khác như cậu," Hedy vừa dặm lại lớp trang điểm, vừa quay sang giơ nắm tay với Trần Ý An, "Nhưng mà cũng nên cho bản thân nghỉ ngơi nữa, đừng quá ỷ vào tuổi trẻ mà liên tục khiến bản thân cạn kiệt sức lực."
Trần Ý An tiễn Max và Hedy ra cửa, đã qua bảy rưỡi, trong văn phòng chỉ còn lại hơn nửa người, cô vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo.
Hedy và Max đi rồi, cô theo thói quen đưa mắt nhìn quanh, nhưng không còn ai là người quen nữa.
Cô bắt đầu chỉnh sửa bản kế hoạch marketing theo yêu cầu của Eric, nhưng đến phần mô hình thì lại không chắc chắn lắm — vì Hedy vẫn chưa hướng dẫn cho cô đến chỗ đó.
Thế là Trần Ý An khiêm tốn đi hỏi người thầy hướng dẫn thần bí toàn năng Hoắc Thanh Lan, làm thế nào để dựng mô hình.
Mà khi đó Hoắc Thanh Lan đang ngồi trong quán bar, trùng hợp đang khá nhàm chán, anh không quá muốn uống rượu, cũng không quá có hứng muốn làm quen với nhóm bạn mới của Tống Nhất Hàng, ngẫu nhiên mới trò chuyện với Cố Tịnh Niên vài câu về thị trường chứng khoán, cổ A hay cổ H, miễn c**ng g**t thời gian.
Anh đã quen với công việc bận rộn, đến cả mẹ ruột anh, cô giáo Liêu cũng nói con người không thể cứ đâm đầu vào công việc, máy móc còn cần được nghỉ ngơi bảo dưỡng định kỳ, vì thế mỗi tháng Hoắc Thanh Lan đều dành ra một hai ngày hoàn toàn gác công việc sang một bên, nhưng đã đến cái tuổi này rồi, sở thích không còn bao nhiêu, lúc rảnh rỗi lại thấy làm việc vẫn tốt hơn.
Dù rằng sau mỗi ngày làm việc bận rộn có thể sẽ có một người mới nào đó khiêm tốn thỉnh giáo hắn mấy câu hỏi ngô nghê.
Trước đây anh cũng không biết mình lại có năng khiếu làm thầy giáo như thế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, với những gì anh hiểu về bản thân, có lẽ không phải vì anh thích làm thầy giáo, mà là — cô học trò này cũng không làm người ta chán ghét.
Nhưng Hoắc Thanh Lan chưa phân biệt được rốt cuộc là vì cô thông minh hay vì anh không ghét cô?
Hoắc Thanh Lan vừa nghĩ đến đây, quả nhiên có người nào đó gửi tin nhắn đến.
[Lilian: Sếp Eric ơi, cho em hỏi dựng mô hình thế nào ạ?]
Thật ra anh hoàn toàn có thể không trả lời.
Vì bây giờ đã qua giờ làm, mà anh cũng không phải cấp trên trực tiếp của cô.
Nhưng Hoắc Thanh Lan không chỉ trả lời, còn giải thích rất tỉ mỉ.
[Tập hợp dữ liệu và hệ số biến thiên rồi gửi cho bộ phận kỹ thuật, họ sẽ xây dựng phương án phát triển dữ liệu đa phương diện, ước tính quá trình thực hiện và kết quả.]
[Thường thì phải tổng hợp xong toàn bộ dữ liệu mới gửi đi, bên kỹ thuật không có nhiều thời gian làm thử nghiệm cho em đâu.]
Trần Ý An hiểu ngay, đáp lại đã hiểu.
Hoắc Thanh Lan nhìn hai con chữ không có tình cảm kia, ngẩn người mất mấy giây.
Như thể đang đợi tin nhắn tiếp theo của cô.
Nhưng một phút đồng hồ trôi qua, hình như không còn vấn đề nào nữa rồi.
Cố Tĩnh Niên nói gì anh hoàn toàn không nghe lọt vào tai
Tống Nhất Hàng cầm cốc coca lạnh ngồi sang, khoác vai anh, mưu đồ muốn nhìn nội dung tin nhắn.
Hoắc Thanh Lan dứt khoát úp máy xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!