Chương 65: Sinh mệnh xuyên qua những bông hoa đang thức giấc

Lời nói của Đinh Lệ vẫn còn văng vẳng bên tai, trong đầu óc trống rỗng, Trì Niệm thấp thỏm nghĩ: Ý của bà ấy vừa nãy, là quyết định không quan tâm con trai mình ở bên ai nữa sao?

Hay là ngầm chấp nhận Hề Sơn rồi?

Nếu hôm nay lời này là do ông Trì nói, Trì Niệm nhất định sẽ nghi ngờ thế giới này đảo lộn mất

- nhưng Đinh Lệ thì khác, có lẽ từ đầu đến giờ Trì Niệm dám làm càn như vậy, là vì cậu tin chắc bà sẽ không nhẫn tâm với mình.

Một cơn gió lạnh len qua khe hở cửa kính xe lùa vào cổ áo Trì Niệm, khiến cậu rùng mình một cái.

Hề Sơn hút xong điếu thuốc, ngồi trên bậc thềm, sau đó quay trở lại ghế lái.

"Anh Hề, đợi đã, đợi đã..." Trì Niệm ngăn anh khởi động xe, cậu xuống ghế sau, vòng qua mở cửa ghế lái.

Hề Sơn ngơ ngác nhìn Trì Niệm: "Sao thế?"

Trì Niệm kéo tay anh: "Để em lái cho, anh mệt rồi, nghỉ ngơi một lát đi."

Lúc nãy khi Hề Sơn tỏ ra ga lăng, xung phong lái xe, Trì Niệm đã muốn ngăn cản anh rồi, nhưng vì có Đinh Lệ ở đó, cậu không chắc chắn về thái độ của mẹ mình nên đành để Hề Sơn thể hiện. Giờ thì Đinh Lệ đã vào khách sạn, không cần phải diễn nữa, Trì Niệm nghĩ đến việc Hề Sơn vừa mới xuống máy bay đã phải căng thẳng suốt mấy tiếng đồng hồ, chắc chắn là mệt lắm rồi.

Chiếc ba lô của Hề Sơn vẫn đang nằm chỏng chơ ở ghế sau, từ lúc xuống máy bay đến giờ vẫn chưa động đến. Bản thân anh bị Trì Niệm kéo ra khỏi ghế lái một cách bất ngờ, vừa buồn cười vừa ấm áp, anh đưa tay xoa đầu Trì Niệm: "Tước đoạt quyền lái xe của anh à?"

"Đúng vậy, anh nhìn quầng thâm mắt của mình trong gương đi, em xót muốn ngừng thở rồi này." Trì Niệm nói với giọng trêu chọc, sau đó đẩy Hề Sơn sang ghế phụ.

Khi cầm chìa khóa xe, Trì Niệm luôn cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình, cậu quay sang, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Hề Sơn. Ánh mắt ấy vừa sâu thẳm vừa nồng nàn, như thể hóa thành một sợi dây vô hình quấn lấy Trì Niệm.

Trì Niệm suýt chút nữa thì nói úp úm: "Sao... sao vậy?"

Hề Sơn quay đầu nhìn về phía sảnh khách sạn.

Đã hơn mười một giờ đêm, nhân viên khách sạn đã đổi ca cuối cùng, ai nấy đều có vẻ mệt mỏi, uể oải, thậm chí còn không thèm hỏi họ tại sao vẫn chưa đi. Nơi này có thể nhìn thấy cảnh sông, nhưng lại không nằm ngay bên bờ sông, ban đêm yên tĩnh, ngay cả tiếng gió cũng im bặt.

Mùa đông không có tiếng côn trùng.

Trì Niệm lúng túng nhìn theo ánh mắt của Hề Sơn, bất ngờ nghe anh nói: "Xót cho anh à, nói mấy câu cho có lệ thôi sao?"

Cậu đứng hình mất một giây.

"Không muốn hôn anh sao?"

Dọc đường đi điều hòa bật khá ấm, trong xe vẫn còn sót lại một chút mùi nước hoa của phụ nữ, nhưng rất nhanh sau đó đã bị gió cuốn đi hết. Lòng bàn tay cầm vô lăng của Trì Niệm ướt đẫm mồ hôi, sự gần gũi tự nhiên lúc này khiến cậu bỗng chốc nhận ra: cậu và Hề Sơn không còn là mối quan hệ mập mờ nữa rồi -

Qua màn hình không thể cảm nhận được, nhưng lúc này lại trở nên rõ ràng đến vậy.

Ngay sau đó, tim cậu đập nhanh hơn, gò má nóng bừng, nỗi cô đơn trong suốt mười mấy ngày qua như biển cả dâng trào, cuốn theo h*m m**n từ trong lòng dậy sóng.

Trì Niệm túm lấy áo Hề Sơn, kéo anh lại gần, nhắm mắt, chắc chắn bắt lấy đôi môi ấy.

Cậu thầm cảm ơn thói quen luôn mang theo nước súc miệng của Đinh Lệ.

Hai đôi môi chạm nhau, dừng lại một lúc, rồi cậu không kiềm chế được mà muốn đi sâu hơn. Hương thuốc lá nhàn nhạt, cùng với đầu lưỡi nóng ấm quấn lấy nhau, khiến Trì Niệm cảm giác như mình cũng đang hút thuốc.

Cậu ôm chặt lấy Hề Sơn một cách thèm khát, bàn tay từ trên cánh tay anh trượt xuống, bị Hề Sơn nắm lấy, mười ngón tay đan vào nhau. Nếu không có sự chạm nhau này, Trì Niệm sẽ không nhận ra mình đã nhớ Hề Sơn đến nhường nào. Đôi môi trằn trọc, hơi thở giao hòa, toàn thân cậu nóng bừng, lưng ấm áp toát mồ hôi, lông mi không ngừng run rẩy.

Hề Sơn dùng tay kia nâng cằm Trì Niệm lên, nương theo sự chủ động của cậu, anh dùng sức ấn vào gáy Trì Niệm, không cho phép cậu né tránh

- điều này khác với lần ở livehouse, lúc đó chỉ có thể coi là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng.

Còn bây giờ...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!