Chương 26: Đưa cậu ấy về nhà

Hề Sơn: "Làm người phải có nguyên tắc."

Trì Niệm: "Ồ."

Cậu tỏ vẻ như một chú cún con bị từ chối ôm, ủ rũ cụp tai xuống, tay cầm hai chiếc đũa vô thức chọc chọc trên bàn. Hề Sơn gọi món, thỉnh thoảng hỏi cậu "Ăn nội tạng không?" "Ăn sườn không?", Trì Niệm chỉ phụ trách trả lời bằng những tiếng "ừm" với âm điệu khác nhau, chờ đợi được hưởng thụ thành quả.

Món ăn không cần phải suy nghĩ nhiều, còn đồ uống, Hề Sơn gọi cho Trì Niệm một chai Weiyi lạnh, còn anh thì gọi bia.

Trước mặt Hề Sơn, những sự quan tâm tỉ mỉ, chu đáo, không cần hỏi han mà tự quyết định này, khiến Trì Niệm thỉnh thoảng lầm tưởng mình là một đứa trẻ kém Hề Sơn rất nhiều tuổi, không thể uống rượu, chỉ có thể uống sữa, ăn lẩu cũng phải gọi lẩu cà chua không cay cho cậu. Trì Niệm nghĩ, hình như cậu rất cần được nuông chiều.

Hồi nhỏ Trì Niệm rất bướng bỉnh, nhưng những năm qua tính tình đã thay đổi rất nhiều, cậu theo bản năng chiều theo ý kiến của người khác, bây giờ đột nhiên trở thành người được chiều chuộng, trái tim cậu mềm nhũn.

Thực đơn được mang đi, một lúc sau, phục vụ mang Weiyi lạnh và bia lên trước.

Sau đó, nồi lẩu Uyên Ương hình Thái Cực cũng được bưng lên bàn. Nước lẩu cà chua chưa sôi, nhưng nguyên liệu rất đầy đặn, chắc chắn là càng ninh càng ngon. Bên kia, ớt và tiêu nổi lềnh bềnh trên mặt nước, mỡ bò đông thành từng cục, gia vị nổi lềnh phềnh xung quanh.

Bật bếp lên, hương thơm cay nồng lập tức lan tỏa.

Trì Niệm không nhịn được nuốt nước miếng.

Hai người ăn lẩu, không gọi quá nhiều món để tránh lãng phí. Thịt chiên giòn là món đầu tiên được mang lên, cắn một miếng, xui xẻo cắn trúng hạt tiêu, đầu lưỡi tê dại, nhưng lại có cảm giác sảng khoái kỳ lạ. Khi nước lẩu sôi, từng đĩa thịt tươi ngon được nhúng vào nồi, bốc khói nghi ngút.

Ngoài việc tự tay nhúng một miếng lòng ngỗng, cả bữa ăn này Trì Niệm không phải động tay

- Hề Sơn sẽ nhúng chín đồ ăn, cho vào rổ vớt để Trì Niệm chọn.

Bao tử, lòng ngỗng giòn dai, thịt bò mềm vừa phải, cuống họng dù luộc bao lâu cũng không bị dai, nhai giòn rụm, chả tôm và rong biển cho dù nhúng vào nồi cay hay nồi cà chua, đều có hương vị khác nhau. Ăn gần hết thịt, họ mới cho rau vào, củ sen, khoai tây và bánh gạo đường đỏ được nhúng cùng lúc, thêm một bát cơm rang trứng, lấp đầy mọi khoảng trống trong dạ dày.

Chai sữa đậu nành chạm vào ly bia, phát ra tiếng "keng" thanh thúy trên không trung, phía trên nồi lẩu đang sôi sùng sục.

Chẳng trách người ta thường nói trên đời chỉ có mỹ thực và tình yêu là không thể uyên ương, trước đây Trì Niệm ít khi ăn lẩu cay, lúc này tuy cay đến mức môi sưng vù, nhưng vẫn không thể dừng đũa.

Cả bữa ăn gần như không có thêm lời thoại nào, chỉ còn lại:

"Thịt ba chỉ chín chưa?"

"Óc heo của cậu, chấm sa tế ăn thử xem."

"Nhanh ăn đi, nhúng lâu quá sẽ bị dai đấy!"

...

Ăn được ba vòng, Trì Niệm ợ một tiếng, ngậm ống hút sữa đậu nành: "Tôi no quá, không ăn được nữa."

Hề Sơn vẫn đang thong thả cắt khoai tây thành từng miếng nhỏ, gắp một miếng chấm vào bát sa tế khô, rồi mới trả lời cậu: "Vậy cậu nhìn tôi ăn."

"Sao anh ăn nhiều thế?" Trì Niệm cảm thán, dùng đũa chỉ vào Hề Sơn, "Anh ăn nhiều quá đấy!"

Hề Sơn từ tốn nhai: "Bởi vì ban ngày mệt quá, phải bổ sung năng lượng."

Trì Niệm liền hỏi: "Anh Hề, gần đây anh đang bận gì vậy? Có việc gì tôi có thể giúp được không?"

Câu hỏi này của cậu thật ngớ ngẩn, chỉ cần động não một chút là Trì Niệm cũng biết câu trả lời. Cậu mới đến Trùng Khánh, không quen biết ai, bạn bè cũng chẳng có mấy người, còn kém Hề Sơn mấy tuổi, chỉ là một sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, kinh nghiệm xã hội gần như bằng không, bản thân cậu chẳng có tiền, cũng chẳng có mối quan hệ.

Cậu có thể giúp gì được cho Hề Sơn chứ?

Nhưng Trì Niệm vẫn muốn hỏi, không phải là vì khách sáo hay muốn tìm chủ đề, mà cậu đang dùng cách của mình để quan tâm đến Hề Sơn.

Hề Sơn ăn hết miếng khoai tây đã bị cắt nhỏ, vẻ mặt bình tĩnh, không hề thấy câu hỏi ngớ ngẩn của cậu buồn cười, anh hơi cụp mắt xuống: "Cậu à, lo cho bản thân mình trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!