Những giọt nước từ mái tóc rơi xuống, lặng lẽ rơi xuống cánh phải của con chuồn chuồn, Trì Niệm bỗng nhiên hoàn hồn.
Cậu vội vàng lùi lại, ngồi xuống mép giường, cố gắng giữ bình tĩnh, khen Hề Sơn: "Hình xăm đẹp thật đấy, chỉ là... ở vị trí này, chắc là xăm rất đau nhỉ?"
"Xăm chỗ nào mà chẳng đau? Nhưng vì muốn ghi nhớ, đau một chút cũng không sao." Hề Sơn nói, sau đó buông tóc xuống.
Nước nhỏ xuống áo thun, tạo thành một vệt tối màu, Hề Sơn uống cạn cốc nước, đặt cốc xuống, đi chân trần về phía vali, tìm tất. Trì Niệm vẫn nhìn theo anh, Hề Sơn sau khi tắm rửa trông dịu dàng và sảng khoái hơn lúc mới gặp, áo thun màu vàng nhạt, quần lửng màu nâu đậm, bắp chân thon dài...
Như một chàng sinh viên ngây thơ, toát ra khí chất trong trẻo như cây bạch dương.
Cậu nhìn quá lâu, khi Hề Sơn ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau, Trì Niệm như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, đứng dậy, không đợi anh hỏi, cậu liền đi về phía phòng tắm: "À, tôi cũng đi tắm đây."
"Cậu có quần áo để thay không?" Hề Sơn thuận miệng hỏi.
Trì Niệm sững người.
Cậu quên béng mất chuyện này, mấy chiếc áo thun, áo sơ mi của cậu đã nhăn nhúm như dưa muối, bị cậu vứt lại trên sa mạc Gobi rồi.
Cậu không trả lời, nhưng Hề Sơn đã hiểu, anh bật cười, tiếp tục lục tìm trong vali, lấy ra một chiếc áo thun và thứ gì đó cuộn tròn lại, ném lên giường Trì Niệm: "Này, cái này, mua trên mạng nhỏ hơn một size, hơi chật... cậu mặc chắc vừa đấy. Còn có q**n l*t nữa, mới giặt một lần, tôi chưa mặc, tạm dùng tạm đi."
Trì Niệm cảm thấy mặt nóng bừng, cúi đầu dọn dẹp: "Cảm ơn anh... Ở đây có siêu thị, tối nay tôi sẽ đi mua."
"Cậu bị mắc bệnh sạch sẽ à?"
Trì Niệm lắc đầu: "Cũng không hẳn, tôi chỉ..."
"Tôi thấy bình thường mà." Hề Sơn nói đùa rồi khuyên nhủ cậu, "Đều là đồ mới, bây giờ có đồ mặc là tốt rồi, trong túi còn hơn một vạn tệ, tiết kiệm một chút đi, cậu thấy sao?"
Lúc nói những lời này, anh trông như một người anh trai ân cần, Trì Niệm bị thuyết phục, đỏ mặt lí nhí "Vậy cũng được", cầm quần áo chạy vội vào phòng tắm.
Nhưng mãi vẫn chưa c** q**n áo, Trì Niệm nhìn qua khe hở của rèm che, Hề Sơn đang dọn dẹp hành lý. Cậu thử kéo rèm xuống, nhưng phát hiện nó bị hỏng, chỉ có thể kéo đến giữa. Nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, cậu biết Hề Sơn không cố ý, vừa ngại ngùng vừa không kìm được suy nghĩ miên man.
Nếu như... lát nữa, Hề Sơn cũng vô tình nhìn thấy thì sao?
Tâm trạng rối bời, động tác c** q**n áo của cậu cũng trở nên chậm chạp, thậm chí không dám lau hơi nước trên tấm kính mờ. Trì Niệm lề mề hồi lâu mới cởi được một chiếc tất, sợ bị giục, nhưng càng sợ bị nhìn thấy.
Lần đầu tiên cậu mong muốn mình là một tên trai thẳng vô tâm vô phế, tắm rửa qua loa cho xong chuyện, sau đó coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
May mà tiếng chuông điện thoại của Hề Sơn đã cứu vớt cậu, Trì Niệm nghe thấy Hề Sơn "ừm ừm", "được" vài câu, sau đó anh cúp máy, đi đến gõ cửa phòng tắm: "Trì Niệm, cậu đang tắm à?"
"Không!" Giọng cậu suýt chút nữa thì lạc đi.
Hề Sơn: "Vậy cậu cứ từ từ tắm... À, tôi có đặt mua một số thứ, họ giao đến khách sạn, giờ người ta đang ở cửa đợi ký nhận, tôi xuống đó một lát. Lát nữa tôi không lên đây nữa, tắm xong cậu xuống sảnh đợi tôi nhé."
Trì Niệm thở phào nhẹ nhõm, đáp lại một cách dứt khoát: "Được, anh cứ đi đi."
Hề Sơn dặn dò: "Xuống dưới nhớ mang theo thẻ phòng."
"Biết rồi, biết rồi, anh mau đi đi, nhanh lên."
Tuy không hiểu tại sao Trì Niệm đột nhiên lại giục giã như vậy, nhưng có lẽ nhận hàng quan trọng hơn, không bao lâu sau, tiếng đóng cửa vang lên ở cửa ra vào, Trì Niệm lập tức c** đ*, chạy vội vào tắm.
Nước nóng khiến cơ thể và tinh thần đều được thư giãn, khi đứng trước gương sấy tóc, Trì Niệm đã hoàn toàn hồi phục sau chuyến hành trình dài.
Cậu l**m môi, nhìn mình trong gương:
Quả thực là cậu có gương mặt trẻ hơn tuổi thật, mắt to, cằm hơi ngắn nên trông có vẻ bầu bĩnh, đáng yêu, cả người toát ra vẻ ngây thơ, trong sáng của học sinh. Dạo gần đây cậu không chú ý đến kiểu tóc, lúc này mới phát hiện tóc mái đã dài đến mức che khuất cả lông mày, hơi vướng mắt.
Áo của Hề Sơn mặc lên người cậu vẫn hơi rộng, khi giơ tay lên, áo bị lệch sang một bên, để lộ xương quai xanh. Trì Niệm vén tóc mái sang một bên, ngón tay dừng lại, khẽ chạm vào nốt ruồi màu nâu nhỏ xíu trên sống mũi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!