"Đêm nay tôi không quan tâm đến loài người, tôi chỉ nhớ em."
- Hải Tử, Nhật Ký.
"Cuối tận cùng thảo nguyên hai tay tôi trống rỗng, lúc bi thương chẳng giữ nổi một giọt lệ rơi."
Trì Niệm ngồi xếp bằng trên nắp capo chiếc xe sedan, chuyển điếu thuốc từ tay trái sang tay phải, giữa khe hở của vùng Gobi hoang lương và hoàng hôn tráng lệ, cậu lại đọc thầm bài thơ này một lần nữa.
Pin điện thoại còn 40%, nhưng không có sóng.
Trong chiếc balo bên cạnh chứa toàn bộ gia tài của Trì Niệm: một chiếc áo khoác dày, một chai rưỡi nước khoáng, một phần ba gói lương khô, chứng minh thư, chiếc la bàn đã hỏng, thẻ ngân hàng chỉ còn hai vạn tệ và vài trăm tiền mặt.
Trì Niệm cũng không biết sự việc làm sao lại diễn biến đến nông nỗi này.
Nhưng dường như thế này mới phù hợp với kỳ vọng của cậu.
Cậu xuất hiện ở nơi này, vốn dĩ là để tìm cái chết.
Một ngày trước tại Golmud, Trì Niệm tìm một tiệm sửa xe ở địa phương mua lại chiếc xe cũ nát sắp bị báo phế này. Đối phương có lẽ cảm thấy cậu không bị ngốc thì đầu óc cũng bị úng nước, nên cũng chẳng buồn nhân cơ hội mà chặt chém.
Cậu lái chiếc xe này đi theo vài chiếc xe buýt du lịch chạy dọc theo đường quốc lộ, cảnh sắc cao nguyên ban đầu khiến người ta thấy mới mẻ, nhưng nhìn lâu chỉ thấy toàn sỏi đá vụn vặt cùng những đụn núi nhỏ bị gió bào mòn lặp đi lặp lại, trái tim cậu cũng giống như động tác lái xe, dần dần trở nên tê liệt.
Trì Niệm quên mất lúc đó mình đã nghĩ những gì, dường như vạn sự trên đời đều chẳng thể thu hút sự chú ý của cậu nữa.
Điện thoại ban đầu còn có tín hiệu yếu ớt, sau khi từ đường quốc lộ rẽ vào sa mạc Gobi, tín hiệu chớp tắt thành mạng E, chẳng bao lâu sau dứt khoát hiển thị "Không có dịch vụ".
Mặt đường sỏi đá cứng rắn, thi thoảng là những đụn cát tơi xốp khiến chiếc xe gầm thấp di chuyển khó khăn vô cùng. Kiên trì được khoảng nửa giờ đồng hồ, lốp trước của chiếc xe nát mới mua phát ra một tiếng "xì", hoàn toàn đình công, dứt khoát tuyên cáo hành trình của cậu sẽ kết thúc bằng việc dừng lại ở mảnh đất vô danh này.
Cốp sau không có lốp dự phòng cũng chẳng có dụng cụ, dường như là một tín hiệu định mệnh nào đó khiến cậu phải dừng chân tại nơi này.
Có lẽ vẫn còn đường khác, nhưng Trì Niệm không muốn đi tiếp nữa.
Cậu tự nhủ với bản thân: "Vậy thì cứ thế đi."
Không mặc áo khoác, gió cao nguyên buốt giá và sắc lẹm, khi Trì Niệm xuống xe liền bị nắng gắt ùa vào đầy lồng ngực. Cậu cầm bật lửa và nửa bao thuốc, dựa vào đầu xe, suy tư giây lát rồi trực tiếp ngồi lên nắp capo, sau một tiếng "tách", ngọn lửa màu lam bùng lên rồi vụt tắt.
Hút được 1/3 điếu thuốc đầu tiên, Trì Niệm nghĩ: Đệt, sớm muộn gì ông cũng g**t ch*t thằng khốn đó.
Hút xong điếu thứ hai, Trì Niệm đổi ý, cảm thấy lúc này cảnh này có so đo tính toán nữa cũng vô dụng.
Cậu cũng chưa từng nghĩ sẽ quay về Bắc Kinh.
Bây giờ là 6 giờ 37 phút chiều.
Cuối tháng Bảy, trời Thanh Hải tối muộn, có chờ thêm một tiếng nữa cũng chưa chắc đã thấy mặt trời lặn.
Nhưng Trì Niệm đã có thể nhìn thấy trước kết cục của mình.
Cao nguyên xuống nhiệt nhanh, trên bãi Gobi chỉ cần đợi mặt trời xuống núi là trời sẽ trở lạnh cấp tốc. Chiếc áo khoác của cậu căn bản không ngăn nổi gió rét, trốn trong xe cũng vô dụng, song hành cùng cái lạnh là chứng thiếu oxy, cậu sẽ mơ màng buồn ngủ trong môi trường thế này... trong xe hay ngoài xe cũng chẳng khác gì nhau... rồi chết cóng, hoặc ngạt thở.
Khu vực không người, Trì Niệm có xác định được Đông Tây Nam Bắc cũng vô ích, xe của cậu hỏng rồi, đi bộ chẳng được bao xa. Có khả năng cậu đi được một nửa thì gặp bầy sói hoang, đến lúc đó còn thê thảm hơn, nói không chừng đến xương cốt cũng chẳng còn.
Trì Niệm quyết định ngồi chờ chết.
Khi ngồi trên chuyến bay đến Tây Bắc, cậu đã gửi cho mẹ một tin nhắn, đại ý là sẽ không về nhà nữa. Gửi xong thì máy bay hạ cánh, cậu tháo sim, cũng chẳng biết mẹ đã thả cậu ra khỏi danh sách đen hay chưa.
Có lẽ đối với họ, "Trì Niệm" từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi cửa nhà đã trở thành nhân khẩu mất tích.
Trì Niệm rít một hơi thuốc, hy vọng mẹ đừng nghĩ đến mình khi nhìn thấy những tin tức tương tự trên tivi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!