Chương 9: Ly hôn

Châu Miểu không nhớ mình đã ở trong nhà vệ sinh bao lâu. Cho đến khi điện thoại kêu lên cô mới hồi tỉnh táo. Là Trình Dương gọi tới, nói rằng công ty đột nhiên xảy ra chuyện nên phải đi một chuyến.

Châu Miểu liếc nhìn đôi mắt đỏ hoe của mình trong gương, cau mày nói: "Được."

Trình Dương: "Anh để xe lại cho em, lát nữa tài xế đưa em về."

"Không cần đâu, em bắt xe về là được." Châu Miểu nói.

Trình Dương lờ mờ cảm thấy Châu Miểu hơi khác thường: "Em không sao chứ?"

"Không sao." Châu Miểu nói: "Có điện thoại gọi tới, anh đi bận việc của anh đi."

Kết thúc cuộc gọi, Châu Miểu bỏ điện thoại lên mặt bàn gạch lưu ly, nước mắt cứ vậy không ngừng rơi xuống.

Đêm hôm đó cô không về nhà mà đến quán bar, uống hết ly rượu vang đỏ này đến ly khác, uống mãi đến khi say rồi cứ vậy mà ngủ thiếp đi.

Trong mơ cô lại quay trở lại ngày xưa, mẹ cô bỏ đi, bố cô say xỉn đánh đập cô. Cô khóc chạy ra khỏi nhà, bất lực chạy điên cuồng trong mưa.

Trong mơ, cơn mưa lạnh đến nỗi răng cô cứ lập cập run.

Sau đó, bố đã đuổi kịp cô, thô bạo lôi cô về nhà. Ngày hôm sau cô đến trường với đầy những vết bầm tím trên người. Tiếc thay, không có ai giúp đỡ cô.

Châu Miểu cảm thấy lồng ngực mình khó thở, cô đột nhiên mở mắt, mới nhận ra vừa rồi chỉ là mơ. Cô đã trưởng thành rồi, sẽ không có người nào có thể đánh cô nữa.

Cô nằm co ro trong chăn thở hổn hển, điện thoại rung liên tục mấy lần. Cô cầm lấy, mở khóa, là tin nhắn Wechat của Triệu Duyệt.

Hỏi cô tổ chức sinh nhật thế nào?

Có phải là rất rất vui không?

Cô run rẩy gọi lại cho Triệu Duyệt, chỉ nói đúng một câu: "Duyệt Duyệt, tớ muốn ly hôn."

Ba ngày này đều là Triệu Duyệt ở bên cạnh Châu Miểu. Trình Dương không hề xuất hiện, điện thoại cũng không gọi được. Đến ngày thứ tư, Trình Dương cuối cùng cũng gọi điện thoại lại.

Châu Miểu nhận điện thoại liền nói trước: "Trình Dương, chúng ta nói chuyện đi."

"Hửm? Nói chuyện gì?" Đầu bên kia truyền tới tiếng khởi động xe, còn có cả tiếng lật giở tài liệu. Người đàn ông rõ ràng là không tập trung: "Em muốn nói gì?"

Ba ngày này Châu Miểu đã suy nghĩ rất nhiều, cũng tỉnh táo hơn nhiều, cô biết cần phải làm gì với thứ không phải của mình.

Cô nói: "Nói chuyện ly hôn."

"Cái gì?"

"Trình Dương, em muốn ly hôn."

Rõ ràng người đàn ông ở đầu dây bên kia sững người ra mất một lúc, sau đó lại dùng giọng điệu không kiên nhẫn nói: "Châu Miểu, em lại muốn gây chuyện gì đây?"

"Em không gây chuyện." Châu Miểu bình tĩnh nói: "Trình Dương, em muốn ly hôn."

"Là vì bữa tối sinh nhật em, anh rời đi trước nên em muốn nổi cơn tam bành với anh à?" Trình Dương miết miết ấn đường: "Châu Miểu, em gây chuyện đủ chưa?"

"…"

Là cô gây chuyện sao?

Không phải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!