Chương 8: Sinh nhật

Sau ngày hôm đó, Châu Miểu và Trình Dương cả tuần liền không gặp nhau.

Châu Miểu đã phải tạm thời dừng tập nhảy vì bị thương ở eo, suốt cả ngày cô chỉ ở nhà để tĩnh dưỡng, công việc ở phòng làm việc tạm thời giao cho người khác.

May mắn là khoảng thời gian này mọi thứ gió yên biển lặng.

Triệu Duyệt đến thăm Châu Miểu, vô ý hỏi tới Trình Dương: "Nghe nói anh ta ra nước ngoài rồi phải không?"

"Ừm." Châu Miểu cúi đầu uống một ngụm nước, nuốt xuống mới nói tiếp: "Đi bàn hợp tác rồi."

"Còn chuyện hai người thì sao? Thế nào rồi?"

"Cái gì thế nào?"

"Đã làm lành chưa?" Triệu Duyệt ngồi xuống phía đối diện Châu Miểu, tiện tay ôm cái gối dựa vào lòng: "Anh ta có xin lỗi cậu không?"

Châu Miểu nhếch môi, không trả lời.

"Xì, tớ biết ngay mà." Triệu Nguyệt đập mạnh cái gối dựa xuống: "Đều do cậu chiều hư đấy."

Châu Miểu mím môi, không nói thêm gì.

"Lần này đừng có chiều theo ý anh ta nữa. Nếu anh ta không xin lỗi trước cậu cứ mặc kệ anh ta." Triệu Duyệt nói: "Đàn ông đều là đồ tồi, cậu càng đối xử tốt với họ thì họ càng kiêu ngạo đắc ý. Cậu phải lạnh lùng mới được.

"Nói như thể cậu từng yêu đương ấy." Châu Miểu nói đùa: "Không phải cậu yêu rồi đấy chứ?"

"Bà cô đây theo chủ nghĩa không kết hôn, không thèm yêu đương nhé." Triệu Duyệt ăn một miếng dưa lưới: "Độc thân xinh đẹp không vui ư."

"Không thể cứ một mình mãi được." Châu Miểu chống cằm: "Vẫn phải có người nhà bên cạnh mới được."

"Cậu có Trình Dương đó thôi, anh ta có quan tâm đến cậu chắc?" Triệu Duyệt buột miệng nói: "Dù gì thì tớ cũng không yêu đương đâu chứ đừng nói gì tới việc kết hôn."

Nói xong thấy sắc mặt Châu Miểu tối lại, cô ấy đổi lời khác: "Tớ không cố ý nói vậy đâu."

"Tớ biết." Châu Miểu thở dài: "Chỉ là những điều cậu nói đều là sự thật."

Từ khi cô và Trình Dương kết hôn tới nay, hai người ở bên nhau thì ít xa nhau thì nhiều, chủ đề nói chuyện ngày càng ít lại, thường chỉ là những khoảng lặng, mối quan hệ vợ chồng cũng càng ngày càng xấu đi.

Nói là có người kia, thực ra cũng như thể không có vậy.

"Miểu Miểu, tớ thật sự không có ý đó đâu."

"Tớ hiểu mà." Châu Miểu dùng ngón tay v**t v* thành cốc, gượng cười: "Nhưng lời cậu nói cũng không tệ."

"Vậy sau này cậu định sẽ làm thế nào?"

"Chưa nghĩ xong nữa."

"Đúng rồi, lần trước tớ bảo cậu chuyện thầy Vũ, cậu suy nghĩ thế nào rồi? Bỏ lỡ cơ hội là không có nữa đâu, nếu đánh mất cơ hội này không biết bao giờ mới có được lần sau đâu đó."

Chuyện Triệu Duyệt đang nói tới là việc Châu Miểu đi học vũ đạo.

"Gần đây eo tớ không khoẻ lắm, đợi khỏe hơn tớ sẽ suy nghĩ thêm." Châu Miểu chầm chậm chớp mắt: "Cảm ơn cậu đã giúp tớ thực hiện ước mơ."

"Chỉ vì vấn đề eo cậu thật ư?" Triệu Nguyệt thay đổi tư thế ngồi, nghiêng người hỏi: "Không phải cậu không nỡ xa Trình Dương đấy chứ?"

"Không phải." Châu Miểu nói: "Sao có thế chứ?"

Nói xong, trong lòng cô vang lên một giọng nói nhẹ nhàng: Mày không nỡ xa Trình Dương còn gì. Châu Miểu, vì Trình Dương mà từ bỏ cơ hội tốt này, mày rồi sẽ hối hận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!