Chương 4: Chất vấn

Trước khi tắt máy, Châu Miểu nói: "Nếu anh không về em sẽ đến công ty tìm anh."

Trong lúc nói chuyện, tiếng sấm vang rền bên ngoài, ánh sáng từ những tia chớp khiến mọi thứ xung quanh hiện rõ mồn môt, kể cả gương mặt tái nhợt của Châu Miểu.

Eo cô đau dữ dội, cử động chút cũng không chịu được. Cô cố đè nén cơn đau nói: "Dương à, em không khỏe, em muốn gặp anh."

Không biết là do việc cô tỏ ra yếu đuối có tác dụng hay là lý do nào khác mà hôm nay Trình Dương hiếm khi không tăng ca, đúng tám giờ tối về tới nhà.

Phòng khách không có ai, chỉ có những tiếng động loáng thoáng trong bếp. Anh cởi áo vest tiện tay vắt lên sofa rồi quay người đi vào bếp.

Châu Miểu biết anh sẽ về, đành cố nhịn đau nấu một bàn đầy đồ ăn, đủ món chay món mặn, đều là những món Trình Dương thích ăn. Nghe thấy tiếng bước chân, cô quay người lại nhìn, đúng lúc chạm phải ánh mắt Trình Dương. Mặt mày cô tủm tỉm nói: "Anh về rồi à?"

Trình Dương đứng nguyên ở cửa bếp, ngước mắt quan sát cô: "Sao nói là không khỏe cơ mà, lại làm cái gì đây?"

"Em đỡ nhiều rồi." Châu Miểu khẽ hất cằm: "Cơm em nấu xong rồi đấy, anh đi rửa tay đi."

Trình Dương khoanh tay, ánh mắt sầm xuống: "Vừa rồi trong điện thoại em nói dối anh đúng không?"

Trình Dương đang nói đến chuyện cô nói cô không khỏe.

Châu Miểu cho món ăn cuối cùng lên đĩa, cầm đĩa thức ăn quay người đi tới bàn ăn. Cô cười hỏi anh: "Đây là cá diếc mà anh thích ăn nhất, lát nữa ăn nhiều vào nhé."

"Châu Miểu, anh đang hỏi em đấy? Vừa nãy là em nói dối anh đúng không?" Trình Dương lại hỏi.

Châu Miểu đặt đĩa cá diếc xuống, tháo tạp dề trên người xuống, mỉm cười nói: "Đâu có, ban nãy em không khỏe thật, nhưng giờ đỡ hơn nhiều rồi."

Cô không nói thật, bây giờ chẳng đỡ hơn khi nãy là mấy. Eo đau tới mức muốn gãy ra nhưng cô không muốn Trình Dương lo lắng. Cô đẩy anh ngồi xuống ghế rồi múc cho anh một bát súp thịt viên: "Anh nếm thử xem."

Trình Dương buồn bực đẩy bát súp ra, ngẩng đầu nói: "Châu Miểu, công ty có một hạng mục rất lớn cần đàm phán, ngày nào anh cũng bận sứt đầu mẻ trán, không rảnh xem em nấu mấy thứ này đâu."

"Sau này không có việc gì thì đừng gọi điện thoại cho anh nữa."

Nói xong anh đứng dậy định rời khỏi đó.

Châu Miểu ngăn anh lại: "Chắc là anh vẫn chưa ăn tối đâu phải không, em cũng chưa ăn, anh ăn cùng em được không?"

"Mọi người đều nói tay nghề em đã tiến bộ rồi đấy, em cũng không biết vị thế nào, anh ăn một xíu đi được không?" Cô nhẹ nhàng dỗ dành anh: "Dương à."

Đàn ông một khi đã nhẫn tâm thì sẽ nhẫn tâm hơn bất kỳ ai. Trình Dương hất tay cô ra, hàm dưới căng cứng: "Anh còn phải đi họp, nếu em vẫn khỏe vậy thì anh quay lại công ty trước đây."

Bộ dạng sốt sắng này của anh như thể ở công ty có người đang chờ anh vậy.

"Anh quay lại công ty hay là đi gặp ai?" Châu Miểu chất vấn: "Hotsearch đấy là sao?"

Ánh mắt Trình Dương tối sầm: "Em thấy rồi à?"

"Ừm, thấy rồi. Vậy nên anh định giải thích thế nào đây?" Eo Châu Miểu đau đến nỗi không đứng nổi, cô bám vào lưng ghế từ từ ngồi xuống. Dùng lực không đúng khiến eo cô càng đau đớn, nhưng cô vẫn cố nhịn không kêu thành tiếng.

"Giải thích? Giải thích cái gì?" Trình Dương nói: "Anh chẳng có gì để giải thích cả."

"Tối hôm qua anh ở bên người phụ nữ khác thật ư?"

"Em nghĩ sao?" Trình Dương thảy vấn đề ngược lại cho cô: "Em nghĩ anh sẽ như vậy sao?"

"Em muốn đích thân anh nói với em." Châu Miểu không thích cảm giác đoán già đoán non này. Cô nắm lấy tay áo của Trình Dương, ngẩng đầu nhìn anh: "Dương à, nói em nghe đi, chỉ cần anh nói em đều tin là thật."

Trình Dương chỉ nói hai chữ: "Không có."

Châu Miểu nhoẻn cười: "Em biết ngay hotsearch là giả mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!