Chương 2: Trách cứ

Đêm nay, Châu Miểu đã mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, cô thấy mình quay về lúc còn nhỏ. Bố mẹ ly hôn, mẹ cô mang hành lý rời đi, cô khi đó mới ba tuổi cứ đuổi mãi theo sau.

"Mẹ ơi, mẹ, mẹ đừng đi, mẹ đừng đi mà."

Chỉ tiếc là cô còn quá nhỏ, chạy không nhanh, không thể nào đuổi kịp được. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ bước lên chiếc xe hơi đẹp đẽ kia. Kể từ ngày hôm đó, cô chưa từng gặp lại mẹ.

Cô trở thành đứa trẻ không có mẹ.

Bố cô không chịu nổi cú sốc ly hôn, cả ngày ngập trong rượu chè. Cô không những phải làm việc nhà mà còn phải chăm sóc cho người bố nát rượu. Có lần bố bảo cô rót nước, cô cầm không chắc làm đổ cả cốc nước nóng lên tay.

Bàn tay nhỏ bỏng đỏ đến sưng tấy.

Cô bé trong mơ khóc lóc đòi mẹ. Bố cô sau khi nghe thấy liền cầm gậy đánh cô: "Này thì gọi này…này thì gọi này… mày còn gọi tao đánh chết mày."

Cô cuộn tròn người nằm dưới đất, khóc lóc cầu xin bố: "Đau quá, đau quá bố ơi, bố đừng đánh nữa, đừng đánh nữa ạ."

Giấc mơ thay đổi, cô trở thành thiếu nữ, còn bố cô vẫn cứ rượu chè. Mỗi lần ông uống say lại lôi cô ra đánh, càng đánh càng hăng. Cuối cùng lần đó cô đã bỏ chạy khỏi nhà, đến ở nhà ông bà ngoại.

Từ ngày hôm đó, cô cùng ông bà ngoại cứ vậy mà sống nương tựa vào nhau.

May mắn thay, ông bà ngoại đối xử với cô rất tốt, mấy năm đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất tuổi thơ của cô. Sau này ông bà ngoại vì bệnh mà mất, cô lại trở thành đứa trẻ không ai cần.

Bố tới đón cô, cô không thể không theo ông trở về.

Bốn năm không gặp, tính tình ông ấy đã tốt hơn nhiều rồi. Tuy vẫn còn nóng giận nhưng ông không đánh cô nữa, thỉnh thoảng còn ôm cô khóc, tự trách bản thân trước kia đã đối xử với cô quá tệ.

Giấc mơ lại thay đổi, Châu Miểu đã là học sinh cấp 3. Cô đã gặp Trình Dương lúc bị bạn học bắt nạt, kể từ đó Trình Dương đã trở thành ánh sáng trong lòng cô.

Cô vốn cho rằng ánh sáng đó cách cô rất xa, ai mà ngờ lại có một ngày gần kề như vậy.

Thế giới của cô bừng sáng vì anh.

Cô đã từng thầm cầu xin ông trời, để cho cô có thể mãi mãi ở bên cạnh Trình Dương đúng như ý nguyện. Có lẽ thấy cô quá đáng thương nên ông trời đã biến nguyện vọng của cô thành thật.

Đột nhiên, giấc mơ lại chuyển đến ngày đăng ký kết hôn. Họ đi ra từ Cục dân chính, trong tay là giấy chứng nhận màu đỏ rực rỡ chói mắt.

Anh gọi cô là Bà Trình.

Anh đã trở thành chồng của cô.

Không nhớ bắt đầu từ khi nào, giữa họ đột nhiên trở nên xa cách, dường như không có chủ đề gì để nói. Sau khi về nhà, anh lúc nào cũng cầm điện thoại.

Để lại cho cô bóng lưng của anh.

Bóng lưng kia cô độc lại lạnh lẽo, cô không dám dựa vào gần nhưng lại không nhịn được mà muốn lại gần hơn. Hậu quả của việc cưỡng ép gần gũi hơn là sự lạnh nhạt, xa cách ngày một rõ ràng của anh.

Châu Miểu không cam chịu như vậy, cô chỉ đành không ngừng thay đổi bản thân. Từ phong cách trang điểm tới kiểu tóc rồi quần áo, cô đều thay đổi theo sở thích của anh.

Anh nói cô mặc váy trắng rất đẹp, tủ đồ của cô chỉ toàn một màu trắng.

Anh nói thích cô trang điểm nhẹ nhàng, cô chưa bao giờ trang điểm đậm.

Anh nói son môi màu sáng hợp với cô, vậy cô sẽ dùng son môi màu sáng.

Anh nói tóc cô dài đến eo bóng mượt, cô bèn để tóc dài đến eo.

Anh nói thích cô gái ngoan, cô cũng học cách trở thành cô gái ngoan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!