Chương 14: Thiệp mời

Ngày hôm sau, lúc Châu Miểu vừa ra khỏi nhà thì bị Trình Dương chặn lại ở cửa. Châu Miểu vuốt ngực nói: "Anh làm gì ở đây thế?"

Gương mặt của Trình Dương tiều tụy: "Miểu Miểu, anh có lời muốn nói với em."

"Tôi rất bận, không rảnh nghe anh nói." Châu Miểu bước ra từ trong nhà, tiện tay đóng cánh cửa nhà lại rồi bước qua Trình Dương đi về phía thang máy.

Trình Dương theo sát phía sau cô: "Chỉ cần mười phút, à không, chỉ năm phút thôi."

"Một phút cũng không." Chuẩn bị bước vào thang máy thì chuông điện thoại của Châu Miểu reo lên. Cô vừa nhìn cái tên trên màn hình liền ấn nghe máy luôn rồi nói với đối phương ở đầu dây bên kia: "Anh yêu à."

Tim Trình Dương đập thình thịch, giây tiếp theo anh liền giật lấy điện thoại từ tay cô, ép cô vào tường thang máy, thở gấp nói: "Miểu Miểu, anh sẽ không làm mất nhiều thời gian của em, nên xin em hãy nghe anh nói."

"Trình Dương, anh buông ra." Châu Miểu vươn tay đẩy anh ra nhưng lại bị anh nắm lấy tay đưa qua đầu. Cô cau mày hỏi: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"

"Hai năm trước có phải mẹ anh tới tìm em không?"

"Đúng."

"Bà ấy nói gì với em?"

"Bà ấy đưa tiền để tôi rời xa anh."

"Sao em không nói với anh chuyện này?"

"Tại sao tôi phải nói với anh?"

"Miểu Miểu, em ghét anh đến vậy sao?" Ghét đến mức không còn muốn nói chuyện với anh.

Gương mặt của Trình Dương đầy vẻ đau khổ, anh hạ giọng nói: "Miểu Miểu, em nên nói với anh."

"Nói với anh thì được ích gì?" Châu Miểu cười khẩy: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh từng nói rằng tôi phải nghe lời tất cả mọi người trong nhà anh."

Câu này là một lần Trình Dương uống say, Châu Miểu với anh trò chuyện về chuyện của nhà tự. Anh đột nhiên tức giận nhắc nhở Châu Miểu tất cả mọi người bên nhà tự đó đều là người thân của anh, dù họ có nói gì cô cũng phải nghe.

Mặc dù sau khi tỉnh rượu anh đã xin lỗi, nói rằng đó là lời của kẻ say. Nhưng câu nói đó đã in sâu vào trái tim Châu Miểu. Kể từ ngày hôm đó, cô không còn nhắc tới những chuyện của nhà tự nữa.

Cả người Trình Dương run lên, đúng là… anh đã từng nói qua câu này.

"Đó chỉ là lời nói lúc say, anh đã giải thích rồi mà."

"Người ta vẫn nói lời nói lúc say mới là lời nói thật, vậy nên đó cũng là suy nghĩ thật của anh. Trình Dương, đối với anh thì người nhà anh vĩnh viễn quan trọng hơn tôi."

"Miểu Miểu, anh xin lỗi." Trình Dương cúi đầu, tựa trán lên vai Châu Miểu: "Anh không biết bà ấy đến tìm em, cũng không biết bà ấy đưa tiền cho em. Có phải bà ấy đã nói những lời tổn thương em không?"

"Anh nghĩ sao?"

"Chắc chắn là vậy, con người bà ấy vốn độc đoán, chắc chắn đã nói rất nhiều lời tổn thương em."

Nghĩ đến đây, trái tim Trình Dương đau như muốn vỡ vụn: "Miểu Miểu, em đánh anh đi."

Anh cầm tay cô rồi dùng lực đánh lên mặt mình: "Em cứ đánh anh thật mạnh vào."

Cũng đã hai năm trôi qua rồi, Châu Miểu không còn muốn nhắc lại nữa. Khi cửa thang máy mở ra, cô cố gắng dừng sức đẩy anh ra: "Sếp Trình, đều là chuyện đã qua rồi không cần thiết nhắc lại nữa."

"Còn nữa, lần sau đừng có tự ý xuất hiện trước mặt tôi như vậy, tôi không muốn gặp anh."

Nói xong cô không do dự mà bước thẳng ra khỏi thang máy.

Để lại bóng dáng cô đơn của Trình Dương, giống như con chó hoang bị bỏ rơi bên vệ đường, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!