Chương 11: Gặp lại

Hai năm sau, Kinh Tây, tháng bảy, tại một buổi tiệc từ thiện nọ.

Những người xuất hiện tại bữa tiệc đều là những nhân vật máu mặt ở Kinh Tây. Trình Dương cũng nhận được lời mời. Vốn dĩ anh không định tham dự, nhưng giữa chừng nghe được một số việc, không nói hai lời liền lập tức chạy tới.

Ở trên xe anh không ngừng hỏi: "Chắc chắn danh sách khách mời có tên Châu Miểu chứ?"

"Chắc chắn ạ." Trương Hằng đưa Trình Dương xem danh sách khách mời: "Đây là danh sách tất cả khách mời tối nay ạ."

Trình Dương cầm trên tay danh sách khách mời, đầu ngón tay không ngừng run rẩy, trái tim cũng bắt đầu đập nhanh. Mong chờ suốt hai năm, cuối cùng cũng chờ được cô quay lại. Có thể tưởng tượng được tâm trạng anh lúc này phấn khích biết bao.

Sau khi biết biết tin, anh vô cùng vội vã đến để nhìn thấy cô.

Trương Hằng nói: "Lần này cô Châu là người quyên góp nhiều nhất, cô ấy ngồi ở hàng đầu tiên."

Đôi mắt Trình Dương nhìn hai chữ "Châu Miểu", anh cẩn thận viết từng nét hai chữ này trong tim một hồi. Giống như Châu Miểu đang ở ngay trước mắt anh, chỉ đưa tay ra thôi là có thể chạm vào.

Anh không nhịn được mà thì thầm: "Miểu Miểu, cuối cùng anh cũng đợi được em rồi."

Những ngón tay trắng nõn lạnh lẽo của anh từ từ vươn ra, cẩn thận dè dặt chạm vào hai chữ kia, như thể đang v**t v* khuôn mặt cô, khóe mắt anh dần dần trở nên ươn ướt, đuôi mắt xuất hiện một vệt đỏ.

Bộc lộ sự ấm ức và lưu luyến.

Miểu Miểu của anh… cuối cùng cũng trở lại rồi.

"Sau khi phiên đấu giá bắt đầu, tôi muốn anh mua lại hết tất cả những món đồ mà cô ấy quyên góp." Yết hầu của Trình Dương khẽ chuyển động: "Bất kể bao nhiêu tiền."

Trương Hằng: "Đã rõ."

"Tôi đã đặc biệt nói với người của bên tổ chức, chỗ ngồi của anh kế bên vị trí cô Châu." Trương Hằng nói: "Để tiện cho anh nói chuyện với cô Châu."

Không còn nghi ngờ gì nữa, khả năng làm việc của Trương Hằng thực sự là tốt nhất trong ngành.

Mí mắt Trình Dương cụp xuống rồi lại nâng lên, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, đúng lúc bắt gặp một cặp đôi cãi nhau đi ngang qua.

Cô gái đi rất nhanh, chàng trai bước lớn đuổi theo. Khó khăn lắm mới đuổi kịp, cô gái đẩy chàng trai ra, hình như còn nói điều gì đó.

Chàng trai lùi về sau hai bước rồi lại tiếp tục đuổi theo.

Chàng trai lại lần nữa đuổi kịp, đứng trước mặt cô gái, quỳ xuống đất kêu bịch một tiếng.

Xung quanh đều là người qua đường, mọi người bắt đầu dừng bước, dần dần bước tới, có người còn chỉ chỉ chỏ chỏ nói gì đó.

Chàng trai không để tâm đến xung quanh, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, tiếp tục xin lỗi cô gái.

Cuối cùng, cô gái vốn đôi mắt đẫm lệ đã cười tha thứ cho chàng trai.

Khung cảnh hỗn loạn này sau đó kết thúc bằng nụ hôn của họ.

Trình Dương nhìn chăm chăm, lại nhớ tới hai năm trước. Nếu ngày hôm đó anh cũng làm như vậy, có lẽ anh và Châu Miểu sẽ không ly hôn chăng?

Hay là, vẫn sẽ ly hôn?

Bởi vì anh đã tổn thương cô quá sâu sắc, lúc đầu anh đã không nhận ra điều đó. Chỉ đến khi nhận ra rằng mình đã thích cô, anh mới nhận ra bản thân mình đã cư xử khốn nạn thế nào.

Anh chưa từng quan tâm cô, luôn đối xử hời hợt với cô. Cô thích gì hay không thích gì anh hoàn toàn không biết.

Với cô, anh chỉ có liên tục đòi hỏi, hai chữ "cho đi" trong mắt anh căn bản không tồn tại.

Anh quen với sự cho đi của cô, cho rằng đó là lẽ đương nhiên. Cho đến khi đánh mất cô, anh mới nhận ra không có gì là đương nhiên cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!