Các bạn đọc thân mến, cuốn tiểu thuyết "Đệ Nhất Sắc Thái" đến hôm nay là hoàn toàn kết thúc rồi.
Nào nào nào, tiết mục truyền thống, để tôi lật lật kho nhỏ của mình khoe khoe những đoạn đáng thương bị bỏ đi nha.
1)Góc nhìn của Thượng Đế về Cửu Cửu:
Thực ra nàng trời sinh thông minh nhưng nếu dùng góc độ thế tục để đánh giá nàng, nàng là một nữ tử thất bại. Nhưng cho dù là vậy, dù không ai hiểu nàng, không ai yêu nàng, nàng cũng không hề đau lòng.
Vũ khí vô địch của nàng trên đời này chính là nàng cũng không yêu ai, không kỳ vọng vào bất cứ ai, điều này khiến nàng vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng rồi một ngày, nàng cũng có người mình thích.
Nàng cẩn thận che giấu điểm yếu này, như con trai duy trì lớp vỏ cứng rắn, âm thầm đau khổ dùng thân thể mềm mại bao bọc một hạt cát, trải qua năm tháng dài lâu không thể tiêu hóa cũng không thể thổ lộ, cho đến một ngày biến thành ngọc trai bị người ta phát hiện.
2)Độc thoại nội tâm của Cửu Cửu:
1. Đối với những người sống được cả thế giới chú ý, tươi sáng tốt đẹp, ta không phải là không ngưỡng mộ. Nhưng ta sớm đã biết, ta sẽ không trở thành người như vậy.
Có lẽ điều duy nhất ta có thể làm, chính là sống lâu hơn bọn họ một chút. Nhìn bọn họ tỏa sáng rồi nhìn bọn họ lụi tàn, không một tiếng động vẫn luôn nhìn, sống bình thường nhưng dài lâu.
Như vậy cũng coi như là thắng rồi.
2. Nhận ra ta rất thích hắn, là khi ta phát hiện ta sẽ không bao giờ gặp lại được người như hắn nữa.
3. Ta rất thích ngắm trăng, mặt trăng vẫn luôn tỏa sáng trong bóng tối, chưa bao giờ vắng mặt nhưng lại luôn luôn khác biệt. Trong lòng mỗi người đều có một vầng trăng như thế, là ánh sáng vĩnh viễn không lụi tàn trong bóng tối, mỗi một mặt đều khiến người ta yêu thích.
Hắn là vầng trăng của ta.
Ta từng cho rằng hắn đã ảm đạm phủ bụi, rơi xuống từ bầu trời đêm của ta.
Ta yêu hắn lần nữa, là vào ngày hôm đó ở Mộ Vân, ta che mặt mặc y phục mới nhưng hắn lại liếc mắt một cái đã nhận ra ta.
Giữa dòng người vạn người chỉ nhìn về phía ta, mỉm cười gọi ta Cửu Cửu.
Hắn đã không còn nhớ nữa rồi, rất rất nhiều năm về trước, hắn đã từng gọi tên ta như vậy.
Hắn cũng không biết ta đã từng yêu người con trai gọi ta Cửu Cửu, dạy ta ca hát kia.
Mười bốn năm thời gian trong lòng ta dậy sóng, yêu rồi không yêu cuối cùng lại yêu hắn lần nữa, mà hắn không hề hay biết.
Hắn là mặt trăng, ánh trăng rực rỡ không bao giờ thiếu người yêu thích, hắn sẽ không nhận ra một đôi mắt lặng lẽ trong bóng tối, cũng sẽ không biết câu chuyện kinh tâm động phách phía sau đôi mắt ấy.
Yêu một người như Cơ Ngọc, đại khái đều là như vậy, ta cũng không thể tránh khỏi.
4. Ta vĩnh viễn sẽ không từ bỏ chính mình.
Bởi vì trên đời này người để ý đến ta chỉ có mình ta, mà thứ duy nhất ta có cũng chỉ có mạng sống của mình, sao ta có thể từ bỏ.
Người nghèo luôn keo kiệt, thực sự không có dư dả để hào phóng.
5. Ta dựa vào sự lạnh lùng tê liệt để sống qua ngày, còn hắn dựa vào sự phẫn nộ.
Hắn có sự phẫn nộ vô biên vô bờ, hắn chưa từng tha thứ cũng chưa từng định giải thích, hắn chỉ cần những kẻ kia bị thiêu đốt thành tro bụi trong cơn giận dữ của hắn.
3)Lời thoại bị cắt bỏ của Tống Trường Quân:
Thực ra Cơ Ngọc rất biết làm thế nào để trở thành một người tốt, một người tốt khiến tất cả mọi người đều thoải mái. Hắn nhìn ra được tính khí của người khác, đoán được dục vọng của người khác, chỉ là không muốn làm màu mè giả tạo thuận theo bọn họ mà thôi.
Hắn từng nói với tôi, đối với người mình chán ghét cũng có thể tươi cười đón tiếp khiến bọn họ vui vẻ, vậy thì nên đối đãi với người mình yêu thích như thế nào đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!