Cố Linh không biết phải làm sao.
"Sao lại thành ra thế này…"
"Thẩm Bạch Ngô không nói với ngươi sao? Ta trúng độc, bị một trận bệnh nặng, sau bệnh thì để lại di chứng."
"Vậy… vậy ngươi còn có thể đàn được không?"
Cơ Ngọc cười nhẹ, giấu bàn tay đang run rẩy ra sau lưng: "Khúc "bình thường" thì miễn cưỡng được, khúc của riêng ta thì hoàn toàn không được rồi."
Nụ cười của hắn hoàn mỹ như mặt nạ.
Tôi nhớ lại ngày hôm đó ở Mộ Vân, hắn nói hắn không đàn nữa, hắn chưa bao giờ đeo kiếm mà dùng dao găm, những điều đó không phải là hắn không muốn mà là hắn không thể.
Cho nên hắn mới đốt cây đàn và bản nhạc tâm đắc nhất của mình, bẻ gãy kiếm của mình rèn lại thành dao găm.
Cố Linh nói, tay của Cơ Ngọc sinh ra là để đàn, là bàn tay linh hoạt nhất thiên hạ. Từ thiên tài biến thành tàn phế, người kiêu ngạo như Cơ Ngọc phải đau khổ đến mức nào? Nỗi đau của hắn còn hơn cả Thanh Thỉ kia.
Cơ Ngọc hơi nhếch cằm lên, ra hiệu cho Cố Linh bỏ kiếm xuống, thoải mái cười nói: "Sao vẫn cứ hễ kích động là lại muốn đánh nhau thế, còn tưởng là vẫn như hồi nhỏ đánh một trận là có thể làm lành? Ngươi lớn ngần này rồi còn gì?"
Cố Linh ném kiếm đi không thể kiềm chế được cảm xúc nữa, ngồi xổm xuống đất nước mắt tuôn rơi như mưa như một đứa trẻ: "Vì sao ngươi! Cơ Ngọc vì sao ngươi… vì sao cái gì cũng không nói, vì sao không nói cho ta biết, đây là mười một năm đó, tròn mười một năm!"
Nụ cười trên mặt Cơ Ngọc dần dần nhạt đi, ánh mắt trở nên sâu thẳm. Hắn tiến lên hai bước đứng trước mặt Cố Linh, ngồi xổm xuống nhìn vào mắt Cố Linh, lạnh giọng nói: "Vì sao ta phải nói cho ngươi biết? Cố Linh, ngươi cố ý chạy đến chỗ Thẩm Bạch Ngô này, một lòng muốn moi móc quá khứ của ta ở Yến quốc, bây giờ ngươi biết rồi, ngươi đã hài lòng chưa? Vì sao ngươi muốn biết những chuyện này?
Ngươi chỉ là muốn tìm một vài lý do để bào chữa cho ta, để từ đó tha thứ cho chuyện ta giết ca ca ngươi đúng không?"
"Ngươi mẹ nó…" Cố Linh túm chặt lấy vạt áo Cơ Ngọc, mắt đỏ ngầu.
Cơ Ngọc mặc kệ Cố Linh túm lấy áo mình, vẻ mặt thờ ơ nói: "Không cần thiết, Cố Linh, thực sự không cần thiết, ngươi không cần thiết phải tha thứ cho ta. Ngươi muốn báo thù ta thì cứ dùng bản lĩnh mà đến, những chuyện tồi tệ ta gặp phải có liên quan gì đến ngươi, đến ca ca ngươi?"
"Sau khi ngươi biết những chuyện này, sẽ bừng tỉnh đại ngộ hận thấu xương phụ thân ta, đứng về phía ta cùng chung kẻ thù sao? Ngươi làm không được, ngươi đã từng thề suốt đời trung thành lấy mạng báo đáp ân tình của ông ta không phải sao? Cho dù đến bây giờ đợi ngươi bình tĩnh lại cũng sẽ không cảm thấy ông ta sai, ông ta là vì hưng phục Vương thất nhà Chu, nguyện vọng quang vinh như vậy cho dù thủ đoạn có cực đoan thì sao chứ? Hy sinh ta, ca ca ta, tỷ tỷ ta, mẫu thân ta thì sao chứ?
Đây là đại nghĩa diệt thân đó."
"Chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ muốn khuyên nhủ chúng ta thông cảm cho nhau làm lành lại, phì, Cố Linh ngươi đừng làm ta ghê tởm nữa."
"Ông ta không phải người tốt lành gì, ta cũng không phải người tốt lành gì. Nếu ta là ngươi, ta đã trở mặt bỏ đi từ lâu rồi, từ nay về sau tránh xa tất cả mọi người nhà họ Cơ, cứ xem chúng ta chó cắn chó đi."
Cơ Ngọc trôi chảy tuôn ra những lời châm biếm, bàn tay Cố Linh đang nắm chặt vạt áo hắn cũng dần dần buông lỏng ra, hắn mờ mịt lại đau khổ nhìn Cơ Ngọc, như có cả bụng lời muốn nói nhưng lại không biết có thể nói gì.
Tôi trốn ở ven cửa nhìn xa xa cảnh tượng này, chỉ cảm thấy rõ ràng người chịu khổ là Cơ Ngọc nhưng hắn lại thong dong tự tại hơn Cố Linh nhiều, ít nhất nhìn bề ngoài là như vậy.
Trên đời này dường như không có gì có thể đánh bại được Cơ Ngọc.
Hắn mất tất cả, tất cả những gì yêu thương đều không còn nữa nhưng hắn vẫn sống cao cao tại thượng khiến người đời ngưỡng vọng ghen tị. Hắn sẽ không bao giờ giống như Thẩm Bạch Ngô yếu đuối tự hủy hoại bản thân, tất cả những đau khổ khắc cốt ghi tâm đều được chôn giấu không chút dấu vết, giây trước vừa giết chết bản thân giây sau đã có thể xoay người lại nói cười vui vẻ.
Người đó dù cho trải qua muôn vàn kiếp nạn, bị thiêu đốt hóa thành tro bụi cũng sẽ mang theo sự kiên cường và kiêu ngạo bất diệt, từ trong tro tàn đứng dậy cười nhạo thế nhân.
Cơ Ngọc bình tĩnh chỉnh lại vạt áo đã bị xốc xếch, thản nhiên nói: "Lời cần nói đều đã nói hết, ngươi đi đi. Hy vọng lần sau gặp lại, sẽ là lúc ngươi hạ quyết tâm đến giết ta."
Nói rồi Cơ Ngọc xoay người chuẩn bị rời đi, Cố Linh lại nắm lấy tay áo hắn, run giọng nói: "A Yêu."
Có điều gì đó chợt lóe lên trong đáy mắt Cơ Ngọc, hắn khép mắt lại rồi mở ra, khi xoay người nhìn Cố Linh đã đổi thành vẻ mặt giả tạo như cười như không.
Trong sân viện, chuông gió dưới mái hiên vang lên lanh canh, tựa như tiếng cười vô tư của trẻ thơ. Cơ Ngọc cười rất đẹp, sống lưng thẳng tắp đến mức căng chặt, dải lụa tím theo gió bay múa trong ánh hoàng hôn mờ ảo. Hắn ôn hòa mà không cho phép nghi ngờ, nói ra lời kết luận dứt khoát nhất.
"A Yêu đã sớm chết rồi. Cố Linh, hắn bỏ rơi ngươi, ngươi cũng hãy bỏ rơi hắn đi."
Rồi hắn chậm rãi rút tay áo ra, quay về phòng đóng cửa lại, những cô nương khác cũng theo đó trở về phòng mình, chỉ còn lại một mình Cố Linh ngơ ngác đứng giữa sân viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!