Chương 45: (Vô Đề)

Thẩm Bạch Ngô và Cơ Ngọc không vui mà tan. Trên đường về Tuyết Minh Các, Thẩm Bạch Ngô nghiến răng nghiến lợi không nói một lời, chỉ là hơi thở càng lúc càng gấp gáp, cuối cùng vậy mà lại ngất xỉu ngay ở cửa viện. Người hầu đều chạy tới đỡ Thẩm Bạch Ngô dậy đưa lên giường, đại phu vội vàng chạy tới bắt mạch kê đơn, dặn dò đi dặn dò lại rằng Thẩm Bạch Ngô trước đó bệnh nặng quỳ trên nền tuyết bị nhiễm lạnh, bây giờ thân thể rất yếu ớt, tuyệt đối không thể tức giận phẫn nộ, cũng không thể hao tổn tinh thần.

Chúng tôi đều dạ vâng, đợi đại phu và những người hầu khác lui ra ngoài, Cố Linh khó hiểu hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Tôi vừa chăm sóc Thẩm Bạch Ngô, vừa đơn giản kể lại đầu đuôi câu chuyện cho hắn nghe, Cố Linh trợn tròn mắt nhìn tôi, nói: "Vậy nên cô… bị Cơ Ngọc hạ độc nên mới giúp hắn làm việc?"

"Có thể nói như vậy."

"Cái… cô vậy mà không phải là vì thích Cơ Ngọc…" Cố Linh không nói hết câu, ánh mắt nhìn tôi như nhìn thấy vật quý hiếm gì đó, trông có vẻ như trong nhận thức của hắn thì nữ tử đều sẽ thích Cơ Ngọc.

Tôi cười nhạt, hỏi: "Có phải từ nhỏ hắn đã có rất nhiều nữ tử thích không?"

"Đâu chỉ có vậy thôi chứ! Ta nghi ngờ có phải hắn có thuốc độc chuyên dành cho nữ tử không, không có cô nương nào không vì hắn mà thần hồn điên đảo cả, cô nói là vì hắn trông đẹp trai…" Cố Linh nói rồi dường như cảm thấy những lời này không thích hợp. Hắn quan sát vẻ mặt của tôi, hắng giọng nói: "Cửu Cửu cô nương, hắn uy hiếp cô như vậy, thật sự có lỗi với cô."

"Ngài xin lỗi làm gì, có liên quan gì đến ngài đâu."

"Nhưng… cô phải làm sao bây giờ?"

"Đợi Thẩm Bạch Ngô tỉnh lại đã." Tôi cầm khăn lông lau mặt cho Thẩm Bạch Ngô, hắn nằm trong chăn màu vàng nhạt hơi nhíu mày, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Cơ Ngọc thường sẽ lừa người ta nhưng lại rất ít khi nuốt lời, lúc đó hắn thua trò chơi đoán chữ trước mặt tôi ngoan ngoãn uống thuốc. Lần này hắn biết rõ tôi không thể thắng mà vẫn đưa ra yêu cầu như vậy, có lẽ là thật sự không muốn đưa thuốc giải cho tôi.

Tôi có thể lợi dụng Khương Tán Chi. Hắn ta luôn muốn thân cận với Thẩm Bạch Ngô, vì muốn lấy lòng Thẩm Bạch Ngô rất có thể sẽ nhận thân phận của tôi, một khi thân phận của tôi được khôi phục thì Cơ Ngọc cũng không làm gì được tôi, trên phương diện đạo nghĩa hắn nhất định phải đưa thuốc giải cho tôi. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc nửa đời sau của tôi sẽ phải trói buộc với Khương Tán Chi và sự nghiệp phục quốc vĩ đại của hắn.

Tôi chắc hẳn còn có cách khác, nếu tôi thật sự hạ quyết tâm muốn rời khỏi Cơ Ngọc, không đi tò mò xem vì sao hắn lại hối hận.

Tôi lắc đầu, chỉ cảm thấy đau đầu.

Chiều tối, Thẩm Bạch Ngô tỉnh lại, có vẻ yếu ớt ngồi dậy trên giường. Tôi bưng bát thuốc vừa sắc đến hầu hạ hắn uống. Sau khi uống thuốc, sắc mặt hắn tốt hơn một chút nhưng vẫn im lặng nhìn ngọn lửa trong lò, ánh lửa bập bùng chiếu vào mắt mà không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, hắn thở dài rồi gọi tôi đến ngồi bên cạnh.

"Cô định làm gì?" Giọng hắn yếu ớt nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc.

Tôi kể cho Thẩm Bạch Ngô nghe những dự định của mình, hắn nghe đến cái tên "Khương Tán Chi" liền cau mày nói: "Dính líu quá nhiều đến Khương Tán Chi, sau này cô sẽ càng thêm phiền phức. Người này tâm địa bất chính, ta đang khuyên Bạch Phong đuổi hắn khỏi Triệu quốc."

Thẩm Bạch Ngô nói đúng, chính vì hiểu rõ điều này mà tôi mới thấy khó xử.

Hắn xoa trán, nghiêm giọng hỏi: "Cửu Cửu, ta hỏi cô, cô phải trả lời ta thật lòng. Cô muốn tự do hay là muốn quay về bên cạnh Cơ Ngọc?"

Câu hỏi của Thẩm Bạch Ngô khiến tôi bất ngờ. Dù đã biết Cơ Ngọc hạ độc để khống chế tôi, hắn vẫn hỏi tôi có muốn quay lại bên Cơ Ngọc hay không.

Tôi ngẩn người một lúc rồi mới cười đáp: "Ta muốn tự do."

Đúng vậy, tôi muốn tự do.

Nghe tôi nói vậy, Thẩm Bạch Ngô nhìn tôi chăm chăm, dường như muốn xác định xem câu nói này của tôi có thật lòng hay không. Cuối cùng, hắn khẽ cười như thể đã hạ quyết tâm, hắn chỉ vào chiếc tủ trong phòng nói: "Tầng dưới cùng có bàn cờ và hộp đựng quân cờ, cô lấy lại đây."

Tôi làm theo lời Thẩm Bạch Ngô, tìm thấy bàn cờ và hộp đựng quân cờ. Chúng được đặt ngay ngắn chỉnh tề nhưng đã bị phủ một lớp bụi mỏng, trông như đã lâu không được sử dụng.

Tôi lau sạch chúng rồi mang đến, Thẩm Bạch Ngô nhận lấy hộp đựng quân cờ, thỉnh thoảng lại bốc vài quân trong đó, ngước mắt nhìn tôi.

"Cùng ta chơi một ván cờ đi, Cửu Cửu." Thẩm Bạch Ngô vốn luôn cao ngạo lạnh lùng, lúc này khí thế lại càng thêm mạnh mẽ.

Có lẽ là vì điều kiện mà Cơ Ngọc đưa ra nên Thẩm Bạch Ngô muốn đích thân thử xem trình độ cờ của tôi thế nào? Nhưng tôi tự biết rằng cờ của mình cũng coi như không tệ, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Cơ Ngọc, thật sự muốn thông qua cách này để lấy được thuốc giải thì quá khó khăn.

Thấy thái độ Thẩm Bạch Ngô kiên quyết, tôi không nói gì thêm, ngồi xuống đối diện hắn, nhận lời đấu cờ.

Vừa mới đi được một lát, tôi đã nhận ra có gì đó không đúng, Thẩm Bạch Ngô lợi hại đến đáng sợ.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy uy áp lớn đến như vậy, bị từng bước ép sát, hoàn toàn không có sức chống trả, thậm chí ngay cả thở mạnh cũng không dám. Quân cờ của tôi bị gặm nhấm từng chút một, mỗi bước đi đều cảm thấy càng gần với tử cục hơn một phần.

Ánh nến lay lắt trong mắt Thẩm Bạch Ngô, hắn cầm quân cờ lên lộ vẻ cao ngạo chuyên chú, mỗi bước đi quân đều dứt khoát lưu loát. Ban đầu hắn vẫn nghiêm túc mím môi, dần dần trở nên ung dung thong thả, khóe môi hơi cong lên, trong mắt ánh lên tia sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!