Đến chiều tối tỉnh lại, dường như hắn không ngờ rằng mình có thể ngủ được, lúc tỉnh lại ngẩn ngơ nhìn tôi rất lâu.
Tôi lại không rảnh mà phản ứng gì với hắn, bởi vì vai tôi đã cứng đờ đến mất cảm giác rồi. Lúc hắn tựa vào vai tôi, gần như đã trút toàn bộ sức lực lên người tôi, tôi có thể chống đỡ đến khi hắn tỉnh lại thật sự là không dễ dàng gì.
Tôi chậm rãi xoay cánh tay xoa xoa vai mình, nơi đó truyền đến một trận âm thanh răng rắc. Vẻ mặt hắn phức tạp nói: "Sao cô không gọi ta dậy?"
"Ta sợ ngài lại lấy dao muốn giết ta." Tôi cười cười với hắn.
Nếu lúc này hắn hỏi tôi có đau không, tôi nhất định sẽ không nói "cũng ổn" nữa mà sẽ nói rõ ràng với hắn rằng tôi rất đau. Nhưng hắn cũng không hỏi tôi, chỉ nhíu mày xoa xoa huyệt thái dương, có chút không tự nhiên mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Buổi tối chúng tôi đến một thôn trấn nhỏ, trong khách điếm tốt nhất trấn chỉ còn lại một phòng khách. Chưởng quầy nói xong chỉ còn một phòng, rất tự nhiên nói thêm một câu — hai vị phu thê ở vừa đẹp.
Cơ Ngọc liếc nhìn tôi một cái, tôi còn tưởng rằng hắn sẽ đổi khách điếm khác, ai ngờ hắn lại nói: "Đúng vậy."
Thế là hắn nhận thẻ phòng rồi lên lầu, tôi theo hắn vào phòng, căn phòng này không lớn không nhỏ, trang trí vô cùng giản dị, giường thì khá lớn, hai người ngủ cũng không đến nỗi đánh nhau.
Tôi đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi hắn: "Vì sao lại ở chung một phòng?"
"Chỉ còn một phòng thôi, ta không muốn ở phòng tệ." Cơ Ngọc thản nhiên nói rồi khẽ cười: "Cô sợ sao?"
Tôi cũng đáp lại bằng một nụ cười, nói: "Không sợ."
Theo lý thuyết, sau khi tôi trở thành tỳ nữ của hắn thì chính là nữ nhân của hắn, hắn có quyền làm bất cứ chuyện gì với tôi. Nhưng Tử Khấu từng nói, trừ phi tự nguyện, Cơ Ngọc sẽ không cưỡng ép các nàng.
Với tâm trạng gần đây của Cơ Ngọc, tôi không cảm thấy hắn sẽ có hứng thú gì. Huống hồ việc hắn để tôi ngủ cùng phòng với hắn có lẽ là vì cơn ác mộng kia. Lúc hắn tựa vào vai tôi ngủ thì không hề gặp ác mộng, chắc là hắn muốn xác minh xem nếu có tôi bên cạnh thì hắn có thật sự sẽ không gặp ác mộng nữa hay không.
Buổi tối Cơ Ngọc để tôi ngủ ở phía bên trong tường, may mà đang là mùa đông hơn nữa chúng tôi lại có hai chiếc chăn, tôi mặc đồ ngủ không mỏng cho lắm rồi cuộn chăn ngủ trước. Cơ Ngọc một lát sau mới nằm xuống bên cạnh tôi, hắn vẫn như thường lệ để một ngọn nến trên bàn, tỏa ra ánh sáng lờ mờ vàng vọt.
Tôi quay lưng về phía hắn, lắng nghe tiếng hít thở đều đặn của hắn, cảm thấy một tia không tự nhiên.
Nói ra thì sau khi mẫu thân qua đời, tôi cũng chưa từng ngủ chung giường với ai nữa, lần trước Cơ Ngọc ngủ say, tôi lại buồn ngủ nên rất nhanh đã ngủ thiếp đi. Lần này có lẽ biết được có một người đang tỉnh táo nằm bên cạnh mình, thật sự là khiến người ta rất không quen.
"A Chỉ." Hắn đột nhiên lên tiếng.
"Ừm."
"Hát một bài đi."
"…"
Tôi thật sự là hết lời để nói.
Giọng hắn vừa rồi lười biếng, vừa không giống đùa giỡn cũng không tính là rất nghiêm túc, tôi vẫn cứ thành thật trả lời: "Ta ngũ âm không hoàn chỉnh, ta không biết hát."
"Cô cứ thử xem sao, bài "Hán Quảng" cũng được, giai điệu không khó."
"Ta thật sự là…"
"Cô cứ thử đi."
Tôi thở dài một hơi thật dài, đã có thể dự đoán được lát nữa hắn sẽ chế nhạo tôi thế nào rồi.
"Nam hữu kiều mộc, bất khả hưu tư. Hán hữu du nữ, bất khả cầu tư…"
Thân thể hắn bắt đầu khẽ run rẩy, từ nằm thẳng chuyển sang nửa nằm nghiêng, hai chúng tôi lưng đối lưng mà tôi vẫn có thể cảm nhận được hắn đang cố nhịn cười đến khổ sở.
Tôi vẫn là hát xong bài hát này rồi ngậm miệng chuẩn bị ngủ.
"Ta vẫn là lần đầu tiên thấy có người ngẫu hứng cải biên như cô đó, từ đầu đến cuối không có một nốt nào đúng cũng thật là không dễ dàng gì." Cơ Ngọc thong thả nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!