Chương 29: (Vô Đề)

Tần Vũ ngơ ngác nhìn Cơ Ngọc, rồi lại mang theo hy vọng cuối cùng nhìn tôi, lẩm bẩm nói: "Diệp phu nhân…"

Tôi nhìn nó, không hề lay động.

Nó gần như tuyệt vọng: "Ta tin tưởng phu nhân như vậy, ta cái gì cũng nói với phu nhân… sao phu nhân có thể lừa gạt…"

"Rất xin lỗi nhưng ta có thể."

Sau một hồi im lặng, Bùi Mục là người đầu tiên bò tới đoạt lấy con dao đưa cho Tần Vũ, ông nghiêm giọng yêu cầu Tần Vũ giết mình. Tần Vũ vừa khóc vừa lắc đầu không chịu nhận dao, ngược lại muốn Bùi Mục giết nó. Hai người bọn họ hỗn loạn nói lời xin lỗi, nói là mình đã hại đối phương, cả hai đều nước mắt giàn giụa.

Cơ Ngọc khoanh tay đứng nhìn bọn họ, tươi cười hớn hở như thể đang xem một vở kịch thú vị.

Trước giờ hắn vẫn luôn thích đứng sau màn, tốt nhất là những người bị hắn ngáng chân bị hắn hãm hại không hề hay biết gì về hắn. Tôi rất ít khi thấy hắn chủ động bộc lộ bản thân mình như vậy trong cái bẫy do chính mình giăng ra.

Hắn thật sự rất hận Bùi Mục.

Khi Cơ Ngọc thong thả nói rằng chỉ còn một khắc nữa, con dao vừa vặn nằm trong tay Tần Vũ. Bùi Mục vừa khóc vừa cầu xin Tần Vũ giết mình, thậm chí quỳ xuống nói nếu Tần Vũ chết ông ta cũng sẽ lập tức tự vẫn, vừa nói vừa lao về phía con dao của Tần Vũ. Trong khoảng khắc Tần Vũ muốn tránh né, nó thoáng thấy gương mặt tươi cười nhẹ nhõm của Cơ Ngọc, trong lúc ngẩn ngơ không kịp tránh, dao đã đâm trúng sườn Bùi Mục, máu tươi tuôn ra như suối, mặt Tần Vũ cũng dính máu, cả tay nhuốm đỏ.

"Oa." Cơ Ngọc vỗ tay nói: "Bùi tiên sinh, ông đã thành công biến con trai mình thành kẻ tự tay giết cha."

Hắn bước đến gần hơn, thản nhiên rút con dao ra khỏi người Bùi Mục, máu tươi nhất thời bắn tung tóe. Bùi Mục đã không còn sức để nói, còn Tần Vũ thì ôm lấy Bùi Mục khóc lớn một cách đau đớn.

"Bùi tiên sinh, ông thật sự cho rằng sống tốt hơn chết sao? Con trai ông sẽ mãi mãi nhớ rằng chính nó đã giết ông, sẽ mãi mãi hận tôi và hận chính mình, cả đời này chẳng khác nào sống trong địa ngục. Chúc mừng ông đã đưa con trai mình vào địa ngục, thật là một người cha vĩ đại." Cơ Ngọc chậm rãi nói.

Bùi Mục nghe vậy thì đột ngột mở to mắt rồi nhìn Tần Vũ với ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và đau khổ, ông ta không ngừng lắc đầu nhưng Tần Vũ chỉ ôm chặt lấy ông ta mà khóc.

Bùi Mục trân trọng nhất là con trai mình, Cơ Ngọc muốn ông ta tự tay hủy hoại nó.

Cơ Ngọc khẽ nheo mắt lại, nói: "Tất cả những kẻ làm tổn thương ta, ta sẽ khiến bọn chúng phải chịu đựng nỗi đau lớn gấp ngàn vạn lần ta, chết trong cực hình đau đớn, nghĩ đến đây ta không những không hận bọn chúng ngược lại còn có chút thương hại bọn chúng."

Rồi hắn mỉm cười hành lễ với Bùi Mục như lúc đến, một bộ lễ Yến quốc tiêu chuẩn, quy cách cao nhất.

"Chúng ta hãy cứ hận nhau đi. Vĩnh biệt, Bùi tiên sinh."

Khi Bùi Mục tắt thở, Tần Vũ đã khóc cạn nước mắt, ngồi ngây dại trên mặt đất như một con rối bị rút mất linh hồn. Cơ Ngọc xốc nó từ dưới đất lên, bước ra khỏi phòng giam của Bùi Mục, tôi đóng cửa phòng giam lại.

Tần Vũ vẫn còn tê liệt tay chân vì thuốc mê, đôi mắt vô hồn nhìn Cơ Ngọc, nói: "Ngươi không giết ta sao?"

"Ta đã nói rồi, ngươi giết cha ngươi, ta sẽ thả ngươi."

Tần Vũ nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: "Ta hận ngươi… có một ngày ta sẽ giết ngươi!"

Cơ Ngọc cười ha hả, hắn ném Tần Vũ vào chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn bên ngoài cửa nói: "Ta luôn hoan nghênh, chỉ cần ngươi có năng lực, ta hoan nghênh ngươi đến giết ta. Chỉ là ngươi phải nghĩ cho kỹ, ta báo thù ngươi cũng báo thù, nếu ta làm sai vậy thì ngươi cũng sai, nếu ta đúng vậy thì vì sao ngươi lại muốn giết ta?"

Hắn cúi xuống gần Tần Vũ giúp nó lau sạch nước mắt trên mặt, mỉm cười nói từng chữ một: "Tóm lại, ngay khi ngươi quyết định báo thù thì nên hiểu rõ, chúng ta không có gì khác nhau, ngươi ghét ta bao nhiêu thì nên ghét chính mình bấy nhiêu."

Sắc mặt Tần Vũ trắng bệch, Cơ Ngọc cười cười, bảo người đánh xe ngựa rời đi.

Tần Vũ có lẽ sẽ bị đưa đến một nơi rất xa, rất xa, ngày mai chúng tôi sẽ rời khỏi Mộ Vân, nó sẽ rất khó tìm được chúng tôi nữa.

Từ nay về sau,  trên đời này không còn người thân, cô độc một mình.

Khi xe ngựa biến mất khỏi tầm mắt chúng tôi, nụ cười gần như điên cuồng của Cơ Ngọc cuối cùng cũng dần biến mất. Khi chúng tôi trở về Diệp phủ, Cơ Ngọc dường như bị vấp phải bậc cửa, hắn loạng choạng hai cái rồi vịn vào khung cửa bên cạnh, đứng tại chỗ im lặng một lát.

Tôi bước đến bên cạnh đỡ lấy tay kia của hắn, hắn quay mặt đi tránh ánh mắt tôi, khẽ nói: "Đi thôi."

Rồi hắn buông tay khỏi khung cửa, vẫn bước đi chậm rãi như thường ngày, bước trên con đường đá phiến phản chiếu ánh trăng sáng trong, tất cả trông có vẻ không có gì khác so với bình thường.

Chỉ là bàn tay hắn, lạnh lẽo đến cực độ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!