Chương 26: Không Biết

Tần Vũ nghe lời khuyên của tôi đến quan phủ báo án, nộp lên bọc thuốc kia. Không ngoài dự đoán, ngay hôm đó Tần Mục đã bị bắt tại y quán.

Khi bị bắt, Tần Mục vô cùng tức giận, nghe nói có người báo án nghi ngờ ông hạ độc, ông giận đến mức gào thét hỏi ai vu khống ông. Tuy rằng Tần Mục tính khí không tốt, nhưng đối đãi với bệnh nhân vẫn tận tâm tận lực, bệnh nhân cũng nhao nhao lên tiếng bênh vực Tần Mục. Đến khi nhìn thấy Tần Vũ run rẩy giơ cánh tay lên, Tần Mục không thể tin được mà trợn tròn mắt.

Ông vốn dĩ nổi giận lôi đình nhưng cứ thế mà dừng lại, dường như không thể nào hiểu được vì sao người tố cáo mình lại là con trai ruột.

Vốn dĩ dịp Tết quan chủ thẩm được nghỉ ngơi nhưng vì chuyện này quá lớn nên vội vàng trở lại nhiệm sở để thẩm vấn lấy chứng cứ, vật chứng là gói thuốc độc kia, cũng có người lục tục chứng minh Tần Mục thường xuyên lui tới chỗ nguồn nước trong thành. Nhưng xét cho cùng vẫn không có chứng cứ trực tiếp, Tần Mục cũng không chịu hé răng nhận tội.

Tần Vũ mỗi ngày đều ngóng trông kết quả thẩm phán của nha môn, nó muốn đi thăm cha nhưng lại sợ phải đối mặt với ông, thế là nhờ tôi đi thăm Tần Mục.

Vậy là tôi đến đại lao thăm Tần Mục, ông có vẻ tiều tụy thảm hại ngồi trên đống cỏ khô, khi thấy tôi ánh mắt khẽ sáng lên. Người này lần trước từ đại lao ra tìm đến Diệp phủ, quần áo tóc tai vẫn chỉnh tề, vẻ sắc sảo trong mắt không hề giảm bớt, một người cứng rắn như vậy đây là lần đầu tiên tôi thấy ông tiều tụy đến thế.

"Diệp phu nhân." Ông bước đến bên song sắt, chào hỏi tôi.

Tôi gật đầu, đáp lời: "Tần Vũ nó không dám đến gặp ông, nhờ ta đến thăm ông."

Trong mắt Tần Mục lộ vẻ đau xót, ông thở dài nặng nề, nói: "Ta nghe nói vật chứng là do Tần Vũ giao nộp?"

"Đúng vậy."

"Đó không phải là đồ của ta! Nhất định là có người hãm hại ta… Vì sao nó không trực tiếp hỏi ta mà lại đi báo quan?" Ông đập mạnh tay lên song sắt, bụi bặm rơi xuống tứ tung.

Tôi nhìn đôi mắt giận dữ của ông, khẽ mỉm cười: "Đúng vậy, vì sao nhỉ? Tần đại phu thử nghĩ xem, vì sao nó không tin ông, vì sao lại sợ ông đến thế, thậm chí ngay cả dũng khí đối diện hỏi ông cũng không có?"

Tần Mục ngẩn người ra, trông có vẻ dao động.

"Ta biết ta nghiêm khắc… nhưng nó là con trai ta, là người thân duy nhất trên đời này của ta, ta còn có thể hại nó sao?"

"Tần Vũ đối xử với ông như vậy, ông có hận nó không?"

"… Trên đời này nào có cha mẹ nào hận con cái, ta trăm mối vẫn không hiểu nhưng không hận nó."

Tôi gật đầu, nói: "Ta sẽ mang lời này đến cho Tần Vũ. Nhưng Tần đại phu, xin cho phép ta nói một câu, tình hình của Tần Vũ hiện giờ không mấy lạc quan."

Tần Mục nghe vậy sốt ruột nắm lấy song sắt: "Tần Vũ làm sao?"

Thật ra ông rất thương yêu con trai, nếu như ông chịu biểu lộ ra vài phần quan tâm trước mặt con, mọi chuyện đã không đến mức này rồi.

Tôi nhìn Tần Mục vẻ mặt lo lắng, nghiêm giọng nói: "Lần dịch bệnh này có vài người thuộc dòng dõi quý tộc qua đời, tôi nghe nói cấp trên đang truy cứu trách nhiệm trị dịch không hiệu quả, vừa hay ông lại xuất hiện. Bất kể có phải ông hạ độc gây ra dịch bệnh hay không, quan chủ thẩm đều muốn đổ hết tội lên đầu ông. Dạo gần đây Tần Vũ thường xuyên bị triệu tập thẩm vấn, quan chủ thẩm đã đón Tần Vũ đến phủ của ông ấy.

Tần đại phu, ta sợ họ sẽ gây bất lợi cho Tần Vũ."

Sắc mặt Tần Mục trở nên nặng nề, ông đấm mạnh vào vách tường, giận đến mức không nói nên lời chỉ còn biết cười lớn.

"Hay cho chúng! Bọn chúng đây là muốn ép ta nhận tội sao? Ta không có! Ta không có hạ độc! Ta liều sống liều chết cứu chữa cho bao nhiêu bệnh nhân dịch bệnh, đây là kết cục của ta sao? Bọn chúng đều tin rằng ta hạ độc?"

"Vì chính con trai ruột của ông báo án nên người ta có chút nghi ngờ ông."

Tần Mục dường như cảm thấy chuyện này thật nực cười, ông cười đến chảy cả nước mắt, ông quay phắt sang nhìn tôi: "Vậy Diệp phu nhân cũng tin rằng ta hạ độc? Phu nhân là người của quan chủ thẩm đến khuyên ta nhận tội?"

Tôi lắc đầu: "Không có chứng cứ xác thực, ta không tin ai cả. Ta chỉ muốn nói cho ông biết tình hình tôi thấy được, có lẽ không bao lâu nữa quan chủ thẩm sẽ dùng Tần Vũ để uy hiếp ông, Tần đại phu ông nên chuẩn bị tâm lý đi."

Đã đến giờ ngục điểm, ngục tốt đến giục tôi. Tôi vâng dạ sửa soạn rời đi, chợt nghe Tần đại phu khàn giọng hỏi: "Diệp phu nhân, lão hủ này, có phải là một người phụ thân… vô cùng tệ hại?"

Vào giây phút cuối cùng, ông ấy vẫn nghĩ đến Tần Vũ, Tần Vũ vẫn rất quan trọng với ông ấy, phải không.

Tôi gật đầu.

Ông ấy nắm lấy song sắt, lần đầu tiên dùng giọng điệu khẩn cầu nói với tôi: "Xin hãy cho Tần Vũ đến gặp ta một lần thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!