Trong bóng tối mịt mùng, những giác quan khác trở nên nhạy bén lạ thường, sự im lặng từ phía Cơ Ngọc cũng kéo dài đến bất thường. Một lúc lâu sau, hắn khẽ bật cười, tôi quay đầu về phía phát ra tiếng cười nhưng vẫn chỉ thấy một bóng đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả.
Hắn thản nhiên nói: "Cô có căn cứ gì?"
"Chúng ta có phải nên nghĩ cách ra ngoài không?"
"Không vội trong chốc lát đâu."
Thái độ của hắn vô cùng thong dong, tôi thở dài một tiếng, nắm lấy cổ tay hắn nói: "Ngài chưa từng say bao giờ, mỗi lần uống rượu trở về trên người tuy có mùi rượu nhưng hơi thở lại không có bao nhiêu mùi rượu."
"Có lẽ là ngậm hoa quả hóa giải mùi rượu."
"Nhưng người Mộ Vân đâu có thói quen này, với sự cẩn thận của ngài muốn đóng vai một thương gia, sao có thể có tác phong quý tộc này? Chỉ có thể nói là ngài vốn dĩ không uống rượu, bất luận là với thân phận Cơ Ngọc hay Diệp Tư Thần, ngài hẳn là đã dùng cách nào đó đổi rượu rồi?"
"Vậy còn miễn nhiễm với mọi loại độc thì sao?"
"Ta chỉ là suy đoán, bởi vì mỗi lần ngài dùng độc phấn đều không dùng thuốc giải. Đương nhiên cũng có thể là ta không thấy, sau này ngài đưa cho ta độc dược phòng thân, để xác minh ta sẽ hạ độc ngài."
Đối diện một trận tĩnh lặng, tôi có thể đoán được vẻ mặt cạn lời của Cơ Ngọc lúc này.
Tôi cười cười nói: "Ngài không hề hấn gì, thuốc giải ta chuẩn bị cũng uổng phí rồi. Sau đó ta mới xác định ngài miễn nhiễm với mọi loại độc."
"Về việc ngài sợ bóng tối, cũng là suy đoán. Mỗi lần trước khi trời tối đều sẽ đốt đèn, ngủ cũng phải để một ngọn nến, trước kia chúng ta ở nơi hoang dã đốt lửa trại ngài cũng sẽ không rời khỏi đống lửa quá xa."
"Có lẽ ta chỉ là thích sáng sủa hơn một chút."
"Nhưng mạch đập của ngài bây giờ đang rất nhanh, chúng ta bị chôn vùi lâu như vậy cả người vẫn rất căng thẳng, lúc yên tĩnh không tiếng động lại càng rõ ràng, chẳng phải là vì ngài sợ bóng tối sao?"
"……"
"Về phần Hàn bá, cái túi thơm trên người ông ấy là do phường thêu Lăng Thường làm. Ta từng xem qua sổ sách của ông ấy, ông ấy sử dụng cách ghi số của Yến quốc, chuyện này hẳn là không phải trùng hợp."
Thời gian này Cơ Ngọc để tôi theo Hàn bá học quản lý sổ sách, tôi phát hiện Cơ Ngọc còn có rất nhiều sản nghiệp ngầm giao cho người như Hàn bá quản lý, những người đó là ai đây? Vì sao lại trung thành với Cơ Ngọc như vậy?
Năm đó huyết mạch vương thất Yến quốc vì ôn dịch chết hết. Hàn thừa tướng nhân cơ hội muốn đoạt quyền soán vị, kết quả khơi mào nội loạn Yến quốc. Ba đại gia tộc Hàn, Phùng, Đỗ mỗi nhà một phe tranh giành quyền lực, kết quả bị các nước khác liên hợp thừa cơ đánh úp, dẫn đến diệt vong hoàn toàn. Lúc đó, chư hầu các nơi đánh nhau đều là vì giương cao ngọn cờ chính nghĩa, sau khi Yến quốc diệt vong liền tiêu diệt toàn bộ gia tộc Hàn thị soán vị.
Chỉ là lúc đó chư hầu thảo phạt quá nhiều, mỗi người một bụng dạ, vì chuyện chia cắt Yến quốc suýt chút nữa lại đánh thêm một trận. Sau này Chu Thiên Tử đứng ra hòa giải, an bài lợi ích của mỗi chư hầu thỏa đáng, lúc này mới tránh được một trận đại chiến. Cũng chính là từ sau đó Chu quốc thu hồi được một phần ba đất đai Yến quốc, Chu Thiên Tử danh tiếng nổi như cồn uy vọng rất cao.
Vào thời điểm Yến quốc loạn lạc, Cơ Ngọc vẫn còn làm con tin ở đó. Lúc bấy giờ, Cơ Ngọc đã là Thiếu Tể của Yến quốc. Dòng họ chính của Hàn gia không thể bảo toàn được nhưng cứu được vài nhánh họ hàng bên cạnh thì vẫn có thể. Nghĩ mà xem, những sản nghiệp ngầm này của hắn, chắc chắn là giao cho những người Hàn gia năm xưa mà hắn đã cứu, giúp trông coi.
Tính từ lúc Yến quốc bắt đầu nội loạn đến nay cũng đã tám năm. Hẳn là hắn đã bắt đầu sắp xếp mọi thứ từ trước đó nữa. Với cơ ngơi ngầm nhiều đến vậy, một mạng lưới tình báo và tiền bạc khổng lồ như thế, cùng đám thuộc hạ trung thành kia, thảo nào những lời thuyết phục của hắn chưa từng thất bại, lời khuyên của hắn chưa từng sai lầm. Thực tế, bản thân hắn đã nắm trong tay sức mạnh có thể xoay chuyển cả một cuộc chiến tranh.
Tôi từng gặp qua rất nhiều người như vậy, quân chủ, tướng lĩnh, thần tử cũng từng luồn lách giữa bọn họ nhưng tôi chưa từng gặp qua một người nào đáng sợ như Cơ Ngọc.
Cơ Ngọc bật cười, rung động từ lồng ngực hắn truyền đến đầu ngón tay rồi lan sang tay tôi. Hắn nói: "Cô ấy à, chỉ cần nắm được chút manh mối nhỏ nhặt là có thể dựng nên toàn bộ bức tranh. Ngay cả những điều ta không nói, không muốn nói, cô cũng từ từ đoán ra được. Thật đáng sợ! Ta cứ có cảm giác rồi sẽ có ngày chúng ta cùng nhau chết mất."
Vậy là hắn đã thừa nhận những suy đoán của tôi rồi.
"Tống Trường Quân nói Cơ Ngọc công tử mà huynh ấy biết vốn thích uống rượu, gan dạ hơn người, ngài lại từng trúng phải tuyệt tức độc. Vì sao bây giờ lại trở nên khác biệt đến thế?"
"… Chúng ta có lẽ nên nghĩ cách thoát ra ngoài thì hơn?"
"Không cần vội vàng trong lúc này." Tôi dùng chính lời của hắn đáp lại rồi nói thêm: "Chúng ta đều bị đè chặt không nhúc nhích được, chỉ còn cách chờ người khác đến cứu thôi."
Cơ Ngọc im lặng một hồi. Tôi không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ cảm nhận được từ đầu ngón tay mạch đập đều đặn, mạnh mẽ và làn da căng chặt của hắn, như thể trái tim đang nhảy múa trên tấm lụa được kéo căng.
Thình thịch, thình thịch.
Thình thịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!