Chương 2: (Vô Đề)

Bên cạnh Cơ Ngọc có tổng cộng tám tỳ nữ nhạc tì, từ lớn đến nhỏ lần lượt là Hạ Uyển, Thường Nhạc, Nam Tố, Mặc Tiêu, Lai Anh, Linh Thường, Tử Khấu, Bích Nhược.

Tám nhạc tỳ này tuy không thể sánh bằng vẻ đẹp tuyệt thế của Kỳ Kỳ nhưng đều là những mỹ nhân hạng nhất, chi phí ăn mặc cũng rất cao, so với nô tỳ bình thường thì cao quý hơn nhiều.

Mỗi người trong số họ đều có một bộ đồ dùng riêng, từ y phục đến trang sức. Vì vậy, việc đầu tiên của tôi sau khi trở thành A Chỉ, chính là bị kéo đến Cẩm Tú Hiên, cửa hàng tơ lụa tốt nhất Tống quốc để chọn vải may y phục.

Khi tôi chọn ra mấy tấm lụa màu xanh thẫm, Cơ Ngọc tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, hắn nói: "Không ngờ cô lại thích màu xanh thẫm đến vậy." Nói rồi hắn tỉ mỉ ngắm nghía tôi một lượt, bật cười: "Cũng khá hợp với cô nhưng toàn màu xanh thẫm thì có hơi đơn điệu. Lai Anh, Thường Nhạc, đi chọn thêm cho nàng ấy vài tấm vải lót tôn lên nước da của nàng."

Hai người đáp lời, chẳng mấy chốc đã chọn ra mấy tấm vải, quả thực đều là chất liệu rất đẹp cũng rất hợp với tôi. Sau đó lại đến tiệm phấn son và tiệm trang sức, mọi thứ đều là hàng đặt riêng, tuy tôi không rành giá cả thị trường nhưng cũng biết là tốn kém không ít nhưng Cơ Ngọc lại chẳng hề để tâm. Lời đồn Cơ Ngọc công tử giỏi kinh doanh, chỉ trong những chuyến du ngoạn giữa các nước đã giàu có sánh ngang quốc gia, xem ra lời đồn ấy không hề sai.

Y phục vừa đưa đến, tôi lập tức bị ép thay đồ, ngồi trước gương, mặc cho bốn tỳ nữ trang điểm, búi tóc cài trâm, tô son điểm phấn. Đến khi mọi thứ hoàn tất, tôi ngắm nhìn chính mình trong gương, suýt chút nữa không nhận ra.

Trong gương, phía trên gương mặt tôi lại xuất hiện một gương mặt mỹ nhân, thiếu nữ độ mười sáu mười bảy tuổi cười ngây thơ vô tư: "Tỷ tỷ A Chỉ vốn dĩ xinh đẹp, chắc là ở cạnh đại mỹ nhân lâu quá nên mất tự tin trang điểm rồi. Chỉ cần trang điểm một chút thôi, thật sự rất đẹp."

Tôi quay đầu lại, cô nương mặc váy lụa màu hồng tím đang đứng sau lưng tôi. Nàng chỉ xem tôi là tỳ nữ của Kỳ Kỳ, trong mắt là sự kinh ngạc và khen ngợi không hề che giấu, trong veo thuần khiết.

Tôi bật cười, nắm lấy tay nàng: "Đâu có xinh đẹp bằng muội, Tử Khấu."

Tử Khấu là cô nương đầu tiên nói cười trò chuyện cùng tôi, không phải nói những cô nương khác có ác ý với tôi, chỉ là họ không thích quá thân thiết với người lạ.

Quy củ của Cơ Ngọc vô cùng nhiều, Hạ Uyển và Nam Tố từng điều từng điều kể cho tôi nghe những điều cấm kỵ và tính khí của hắn. Ngày tháng trôi qua vội vã, thoáng chốc đã xong quốc tang rồi lại đến đại điển kế vị, Lệ Diễm trở thành tân Tống Vương. Nghe nói hắn vừa sắc phong một vị Trân phu nhân, tuy rằng vô cùng sủng ái nhưng thân thể Trân phu nhân lại không được tốt, dưỡng bệnh trong cung, rất ít khi gặp người.

Hoàng hôn buông xuống, cung điện nguy nga được nhuộm thành màu vàng đỏ rực rỡ tựa như tiên cung chốn nhân gian, là nơi mà thế nhân đều hướng tới. Tôi liếc nhìn cung điện ấy một lần cuối cùng, xoay người theo Cơ Ngọc bước lên thuyền lớn.

Trân phu nhân, Trân phu nhân, hắn xem nàng như trân bảo nhưng vĩnh viễn không thể cho nàng sống dưới ánh mặt trời.

Kỳ Kỳ, tạm biệt.

Cơ Ngọc muốn rời khỏi Tống quốc, đi thuyền đến Phàn quốc, tôi không biết hắn có ý định gì nhưng cũng không hỏi quá nhiều. Khi nào cần đến tôi, hắn tự khắc sẽ nói cho tôi biết.

Tôi chưa từng biết, thuyền lại là thứ đáng sợ đến vậy. Khi tôi lần thứ năm vịn vào lan can nôn khan, tôi đã chẳng còn gì để nôn ra nữa rồi, dạ dày cuộn trào, đầu óc choáng váng, dù nhìn bất cứ thứ gì cũng cảm thấy quay cuồng. Tôi bám vào lan can từ từ trượt xuống đất, tay còn lại xoa xoa thái dương, cố gắng xoa dịu sự ồn ào trong đầu.

Tử Khấu nói quen rồi sẽ ổn thôi, công tử du ngoạn các nước thường xuyên phải đi thuyền mà.

Trong cơn choáng váng, một đôi hài gấm xuất hiện trong tầm mắt tôi, tôi ngước lên liền thấy Cơ Ngọc nhíu mày. Hôm nay hắn mặc y phục gấm Ngân Băng của Tống quốc, phong thái quân tử, chỉ là trong mắt thoáng hiện lên một tia bực dọc, người có thể lên được con thuyền này đều là phú quý, có lẽ hắn cảm thấy dáng vẻ này của tôi làm hắn mất mặt, tôi cũng không muốn như vậy.

Hắn chỉ dừng chân trước mặt tôi một thoáng rồi quay đầu rời đi, bỏ lại một câu: "Tự mình đi tắm rửa sạch sẽ đi, phòng bếp có nước ô mai."

Uống nước ô mai mấy ngày, có lẽ cũng là do tôi dần quen với việc đi thuyền nên cơ bản không còn nôn mửa nữa, chỉ là thỉnh thoảng hơi chóng mặt. Thế là tôi có thêm một thói quen đứng trên boong thuyền hóng gió, từ Tống quốc đến Phàn quốc, dọc đường đi phần lớn là núi non, tôi thường ngắm nhìn rừng núi xanh biếc ven bờ, núi non mờ ảo trong làn sương khói, tràn đầy sức sống, cảm giác chóng mặt cũng dịu đi phần nào.

Đôi khi tôi sẽ gặp một thiếu phụ, vị phu nhân này mặc y phục lộng lẫy, kiểu dáng trang phục là của Triệu quốc, ngọc bạch khảm vàng bên hông là vật mà chỉ vương tộc Triệu quốc mới được mang.

Xem ra là gia quyến của vương tộc Triệu quốc nào đó.

Theo lý thuyết, các vị quý nhân đều ở trong phòng hoặc lầu các để ngắm cảnh, hiếm khi có người lên boong thuyền như vậy, tôi không khỏi từ xa liếc nhìn nàng vài lần. Nàng luôn tựa vào lan can mép boong thuyền ngắm cảnh, phía sau có một đám tỳ nữ đi theo, ánh mắt nàng trống rỗng.

Hôm nay khi nhìn thấy nàng lần nữa, bên cạnh nàng ta lại chẳng có một tỳ nữ nào, trên mặt toàn là nước mắt. Nàng không khóc thành tiếng mà giống như người mộng du vậy, ánh mắt vô hồn, chỉ có nước mắt không ngừng rơi xuống.

Lúc này hình như không nên quấy rầy thì phải.

Tôi vừa định quay về phòng, chợt thấy nàng ta bất ngờ trèo qua lan can, nhảy xuống sông. Đến khi tôi kịp phản ứng, bản thân đã lao đến túm chặt lấy tay nàng. Nàng treo lơ lửng bên thành thuyền, phía dưới là dòng sông cuồn cuộn, chỉ cần tôi buông tay, nàng sẽ rơi xuống sông ngay lập tức.

Tôi hét lớn: "Cứu với! Có người sắp rơi xuống nước rồi!"

Nàng ta như bừng tỉnh khỏi cơn mê, bắt đầu vùng vẫy dữ dội, muốn thoát khỏi tay tôi, móng tay cào xé cánh tay tôi rướm máu, tôi vẫn siết chặt lấy nàng, dường như dùng toàn bộ sức lực. Nàng vừa khóc vừa gào: "Buông ta ra! Để ta chết đi! Con ta mất rồi, nhà ta cũng tan rồi, ta chẳng còn gì nữa cả…"

Tôi sững người, bất giác bật cười khẽ: "Vậy thì sao chứ?"

Có lẽ là biểu cảm của tôi và cả giọng điệu quá mức thản nhiên của tôi khiến nàng kinh ngạc, nàng ngơ ngác nhìn tôi, không nói nên lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!