"Người cô thích sẽ không phải là Tống Trường Quân chứ?" Cơ Ngọc đột nhiên nói ra lời kinh người.
Hắn cõng tôi bước đi không nhanh không chậm, hơi thở vẫn bình ổn. Tôi ôm cổ hắn dán sát gáy hắn, bình tĩnh đáp: "Không phải."
"Cũng phải, nếu thật sự là Tống Trường Quân, cô cũng không đến mức nguyền rủa hắn chết." Cơ Ngọc khẽ cười một tiếng, chậm rãi nói: "Nếu kế hoạch của ta sẽ làm tổn thương Tống Trường Quân, cô sẽ làm gì?"
"Giữa các người không có thâm cừu đại hận gì, huynh ấy cũng không phải là người ngài nhắm vào, luôn có cách hoàn thành kế hoạch của ngài mà không làm tổn thương huynh ấy." Tôi nhàn nhạt bổ sung một câu: "Huống chi các người từng là bạn bè."
Trước kia ở Tề quốc Tống Trường Quân đã từng nhắc đến tên Cơ Ngọc, vừa rồi ở quán trà nghe người kể chuyện kể chuyện Cơ Ngọc, hắn vẫn luôn mỉm cười. Vẻ mặt đó tôi có thể xác định, quan hệ giữa hắn và Cơ Ngọc không tệ.
Cơ Ngọc khẽ cười mấy tiếng, không tiếp tục chủ đề này mà chuyển sang nói: "Cô quá nhẹ, cõng chút xíu cảm giác thật sự cũng không có. Ta thấy cô thích ăn đầu sư tử của Vạn Hương Lâu, sau này bảo bọn họ mỗi ngày đưa đồ ăn tới một lần. Còn có con mèo hoang cô thường cho ăn kia, ta đã bảo Phương ma ma đón về phủ tắm rửa sạch sẽ đeo chuông rồi, đặt cho nó cái tên gì thì hay đây?
Gọi A Chỉ thế nào?"
Giọng hắn mang theo ý cười, còn có một chút tinh nghịch.
Tôi trầm mặc một thoáng, nói: "Vì sao lại gọi A Chỉ? Diệp Tư Thần không biết A Chỉ."
Bước chân Cơ Ngọc khựng lại, hắn đã lĩnh hội được ý tứ trong lời nói của tôi.
"Cơ Ngọc không thể làm những chuyện này sao?"
"Vì sao Cơ Ngọc lại phải làm những chuyện này?"
"Hắn muốn biết dáng vẻ vui vẻ của cô trông như thế nào."
Hắn trả lời rất ngắn gọn, còn tôi thì im lặng không nói gì. Cơ Ngọc lại hỏi: "Cô không vui sao?"
"Cơ Ngọc, ta chỉ là một con mèo được nuôi dưỡng mà thôi." Tôi ngước mắt nhìn từ bên mặt hắn, nhìn ngọn đèn dầu hiu hắt dưới chân cầu.
"Ngài nuôi rất nhiều mèo nhưng thật ra ngài không thích mèo, ngài chỉ thích cái cảm giác nắm giữ chúng trong lòng bàn tay, thích việc chúng phải nghe theo sự sắp đặt của ngài mà thôi. Lần này xuất hiện một con mèo lạnh lùng lại không thân thiện, ngài cảm thấy bất ngờ và tò mò nên mới tốn công tìm hiểu xem nó vui buồn như thế nào, để có thể kiểm soát nó."
Bước chân Cơ Ngọc chậm lại, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất.
"Ta tin rằng ngài làm những điều này là vì muốn thấy ta vui vẻ, buồn bã, tức giận nhưng đó chỉ là vì ngài xem ta như một món đồ chơi, một món đồ chơi thú vị mà ngài chưa hiểu rõ."
Lời vừa dứt chúng tôi đã đến chân cầu, tôi từ trên lưng hắn nhảy xuống, đứng trên mặt đất bằng phẳng dưới cầu. Hắn cõng tôi từng bậc từng bậc đi hết cây cầu này, theo như truyền thuyết đã nói, chúng tôi sau này sẽ đầu bạc răng long.
Tôi khẽ mỉm cười, kéo tay hắn đến gần hắn, khẽ nói: "Mạng của ta nằm trong tay ngài, ngài là chủ nhân của ta, vậy là đủ rồi. Tất cả những thứ khác ngài có thể cho, ta đều không muốn."
Hắn cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt phượng trong trẻo lạnh lùng sâu thẳm.
Đợi đến khi nô bộc đuổi kịp chúng tôi, hắn bật cười cùng tôi đan tay vào nhau, trong mắt lại không có chút ý cười nào.
"Phu nhân thật là thẳng thắn."
"Diệp lang biết, xưa nay ta vẫn luôn như vậy."
"Ta chính là thích điểm này của cô."
Hắn kéo tay tôi, tôi cùng hắn sóng vai mà đi, men theo con đường dài đi về Diệp phủ nhà chúng tôi treo đèn lồng đỏ.
Tôi và người như hắn hẳn là trời sinh khắc nhau, có thể nhìn thấu tất cả mánh khóe của đối phương, bởi vì quá tỉnh táo mà lúng túng, bởi vì quá giống nhau cho nên không thể thân cận. Tôi từng nói với Tử Thần, chỉ có đồng loại mới chú ý đến tôi lại quên mất năm đó A Yêu cũng là như vậy chú ý đến tôi.
Có lẽ là do tôi còn trẻ mắt kém, có lẽ là số mệnh đã định sẵn, thì ra ban đầu chúng tôi đã là đồng loại.
Cảnh tượng Mạc Lan và gia đinh Xương Nghĩa Bá phủ tranh cãi bị rất nhiều người nhìn thấy, thế là chuyện của Tống Trường Quân ở Mộ Vân truyền ra khắp nơi. Mọi người đều biết Xương Nghĩa Bá phủ không biết vì sao lại giam giữ một vị quý tộc Tề quốc đã mất, nhất thời lời đồn nổi lên bốn phía.
Để phá tan lời đồn giữ gìn danh tiếng cho Lữ Xu cũng chứng minh mình không hề giam giữ Tống Trường Quân, Xương Nghĩa Bá đối với việc quản thúc Tống Trường Quân nới lỏng đi rất nhiều. Hắn bây giờ ra vào đều coi như tự do, chỉ là gia đinh đi theo bên cạnh một người cũng không ít, người nào người nấy đều nhìn chằm chằm hắn sợ hắn chạy mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!