Chương 17: Tiếng đàn

Tuy rằng đã vào đêm nhưng Hàn bá vẫn thuận lợi mua được cây đàn gỗ tốt nhất trong tiệm trước khi cửa hàng nhạc cụ đóng cửa. Lúc đưa đến tay Cơ Ngọc, Cơ Ngọc tùy ý gảy thử vài âm, khẽ nhíu mày.

Hàn bá lập tức hỏi có phải âm sắc không tốt không, có cần đổi đàn mới không. Cơ Ngọc liền giãn mày ra, cười lắc đầu: "Đàn tốt, chỉ là hơi không quen tay thôi."

Hắn đuổi Hàn bá đi, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi. Tôi ngồi bên giường, hắn xếp bằng ngồi đàn đặt trên đầu gối, hỏi tôi muốn nghe khúc nhạc gì.

Hắn nói có rất nhiều cổ khúc hay nhưng tôi nói tôi chỉ muốn nghe khúc nhạc hắn viết.

Hắn trầm mặc một lát, nói: "Được thôi."

Đôi tay thon dài trắng nõn đặt trên dây đàn, hắn không động đậy. Khoảnh khắc nào đó dường như gió ngừng thổi, ngọn nến ngừng lay động, thời gian ngưng đọng. Sau đó tiếng đàn thanh thoát từ đầu ngón tay hắn phá không mà ra, như mũi tên nhỏ rời cung bắn thẳng vào lòng người, tiếp theo như gợn sóng từng lớp từng lớp lan tỏa mang đến cảm giác run rẩy nhỏ bé khó tả.

Tôi trong nháy mắt ngây người.

Gió cũng lay động, ngọn nến cũng lay động, thời gian cũng lay động, dây đàn trong lòng tôi cũng cùng nhau rung động. Tất cả là vì tiếng đàn du dương linh hoạt tuôn trào mà đến, chảy qua thân thể tôi, thậm chí tôi còn vì chúng mà chảy về một điểm cuối vô danh nào đó mà cảm thấy tiếc nuối.

Đối với người chậm tiêu như tôi, lần đầu tiên nghe được âm thanh lay động lòng người đến vậy.

Mà hắn chỉ cúi đầu gảy đàn, ánh trăng và mái tóc dài rơi trên vai áo trắng của hắn theo bàn tay nhanh chóng di chuyển của hắn mà lay động, ngón đàn tinh xảo linh hoạt tựa như bươm bướm bay lượn giữa dây đàn.

Tôi vốn tưởng rằng mình sẽ hoàn toàn không nghe ra được khúc nhạc này, tiếng đàn này hay dở ra sao nhưng giờ phút này tôi thật sự cảm nhận được nó mỹ diệu đến nhường nào, thậm chí còn hay hơn cả A Yêu đàn mười bốn năm trước.

Thời gian trôi đi vô tri vô giác, mắt tôi không chớp nhìn hắn, lại thấy ngón tay hắn run lên, một tiếng tạp âm rõ ràng vang lên sau đó ngón tay hắn dừng lại giữa không trung.

Bươm bướm biến mất, gió cũng biến mất.

Tôi nhìn hắn, hắn nhìn đàn.

Dường như chỉ trầm mặc trong khoảnh khắc rất ngắn, hắn ngẩng đầu nhìn tôi, cười đến vô tội.

"Đoạn sau đàn thế nào, ta quên mất rồi."

Hắn cầm đàn đứng dậy, phủi phủi nếp nhăn trên y phục, cười nói: "Ta đã sớm nói rồi, Thường Nhạc thổi phồng ta quá lời, bây giờ cô tin chưa?"

Tôi không đáp lời hắn, chỉ đưa tay gảy vài âm trên đàn, âm thanh vụng về, chẳng hề hay ho.

"Quả nhiên huyền diệu không phải ở cây đàn, mà là ở ngài."

Tôi ngẩng đầu, trong ánh mắt khó hiểu của hắn khẽ mỉm cười.

"Khúc nhạc này rất hay, tên là gì?"

Hắn không trả lời câu hỏi của tôi mà nói: "Chẳng phải cô nghe không ra hay dở sao?"

"Không nghe ra hay dở, chỉ biết là hay."

"Đoạn cuối ta đàn sai rồi."

"Vậy cũng hay."

Cơ Ngọc đứng tại chỗ nghiêng đầu nhìn tôi một lúc, ý cười trong mắt dần nhạt đi, trở nên mập mờ khó đoán. Hắn nói: "Cô quả nhiên không hiểu. Ta đàn không hay, sau này ta sẽ không đàn nữa."

Khi hắn nói vậy, tay hắn khẽ run rẩy.

Vì sao không đàn nữa? Rõ ràng trước kia ở Phàn quốc hắn còn đàn cho Tô Tranh nghe.

Nhưng những cổ khúc hắn đàn cho Tô Tranh chưa từng lay động lòng tôi, chỉ có khúc nhạc hắn tự sáng tác này mới đẹp đẽ đến vậy.

"Ngài vẫn chưa nói cho ta biết tên khúc nhạc này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!