Nơi chúng tôi đến là một ngôi làng hoang tàn lác đác vài gian nhà, cỏ dại mọc cao đến nửa người, mạng nhện giăng đầy giữa các xà nhà. Ra khỏi làng là những cánh đồng hoang rộng lớn, cỏ dại um tùm nhìn không thấy điểm cuối, chỉ có một con đường đất ngoằn ngoèo kéo dài đến tận phương xa.
Để tránh sự truy đuổi của đám thích khách kia, đường chính đương nhiên không thể đi.
Cơ Ngọc đứng ở đầu làng nhìn một vòng rồi lại nhìn mặt trời, hướng về phía vùng đất hoang phía tây mà đi.
Phía tây, Ngô quốc.
Tôi cũng không hỏi hắn muốn đi đâu, chỉ lẳng lặng đi theo hắn, hắn chắp tay sau lưng bước đi ung dung, không nhanh không chậm, không giống như đang chạy trốn ngược lại giống như đang tản bộ. Ánh nắng chiều từ phía tây chiếu xuống rọi vào đôi mắt hắn, đôi mắt màu hổ phách của hắn lúc này trông như một viên hổ phách thật sự. Chạy trốn cũng phải chạy trốn cho ra dáng vẻ tao nhã, không hổ là công tử vương thất Chu quốc đoan trang trọng lễ.
Tôi đi theo hắn được hai canh giờ, hắn đột nhiên nói: "Cô không có gì muốn hỏi ta sao?"
Tôi có chút choáng váng, không nghe rõ lời hắn nói nên bảo hắn lặp lại lần nữa. Hắn lại nói một lần rồi quay đầu nhìn tôi nhưng khi nhìn thấy tôi, hắn lại ngẩn người ra.
Tôi không hiểu vì sao hắn lại ngẩn người, chỉ suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngài đã đoán trước được sẽ có cuộc tập kích này đúng không? Ngài chỉ là nhân cơ hội này muốn biến mất khỏi tầm mắt mọi người, làm chút chuyện khác thôi đúng không?"
Hắn không trả lời mà tiến lại gần tôi hai bước, vén áo khoác ngoài tôi đang khoác lên, sắc mặt lập tức trở nên rất tệ. Tôi cúi đầu nhìn xuống, những vết roi buổi sáng đa phần quất vào chân và bụng, thêm vào đó là đi bộ hai canh giờ, váy của tôi đã hoàn toàn bị máu từ vết thương thấm đỏ, trông vô cùng đáng sợ.
Tôi nói với Cơ Ngọc: "Bây giờ không chảy máu nhiều nữa rồi, ta khoác áo choàng của ngài đi đường cũng không để lại vết máu, bọn chúng sẽ không tìm thấy chúng ta đâu."
Cơ Ngọc nghe vậy liền nhìn vào mắt tôi, im lặng một lát rồi bật cười thành tiếng. Hắn vừa cười vừa lắc đầu, ý cười không đến đáy mắt, dường như cảm thấy thật hoang đường.
"Ta thường cảm thấy, trong mắt cô, có lẽ ta chẳng tốt đẹp gì hơn một tên đao phủ."
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại lời này, có lẽ cũng không mong đợi phản ứng của tôi, hắn đột nhiên bế tôi lên, tôi luống cuống ôm lấy cổ hắn.
"Cô mà đi tiếp nữa thì đôi chân này phế luôn đó, tỳ nữ của ta dung mạo có thể không xinh đẹp nhưng không thể là một người què được."
Hắn thản nhiên nói rồi bước đi, còn tôi ôm cổ hắn ngơ ngác, mất máu làm chậm tốc độ phản ứng của tôi, mãi đến khi mùi hương gỗ bách trên người hắn hòa lẫn với mùi máu tanh nồng của tôi đánh thức tôi, tôi mới nhớ ra phải nói lời cảm ơn với Cơ Ngọc.
Hắn khẽ cười một tiếng, nói: "Vẫn còn bình tĩnh như vậy, cô là người không biết đau sao?"
"Rất đau." Tôi chậm rãi nói.
"Vậy sao cô không nói? Chẳng lẽ là thật sự sợ ta bỏ rơi cô? Cô nên biết rằng, ta sẽ quay lại cứu cô thì chứng tỏ cô có giá trị với ta, ta sẽ không dễ dàng bỏ rơi cô đâu."
"Ta biết, ta chỉ là…"
Cơ Ngọc hiếm khi nói chuyện thẳng thắn trần trụi như vậy, khiến người ta có chút bất ngờ. Tôi dần thả lỏng, tựa đầu vào vai hắn. Chậm chạp suy nghĩ lý do vì sao mình không nói.
Suy nghĩ một hồi, lại không nghĩ ra.
Vốn dĩ tôi đã rất giỏi chịu đựng đau đớn, nếu phải tìm một lý do khác, có lẽ là từ trước đến nay sống quá yên lặng, chưa từng phát ra âm thanh gì đến nỗi quên mất cách phát ra âm thanh. Lúc bị đánh cũng vậy, lúc đau đớn cũng vậy.
Luôn mặc định rằng trên đời này chẳng ai muốn nghe tôi nói, vậy thì tôi không nói nữa.
"Ta chỉ là…"
Tôi chọn một câu trong mớ suy nghĩ hỗn độn kia, để bổ sung cho câu nói của mình.
"Chỉ là không biết ai sẽ nghe."
Cơ Ngọc cười lạnh một tiếng: "Cô cảm thấy cho dù cô nói cô bị thương nặng khó đi, ta cũng sẽ làm ngơ, ép cô tiếp tục đi sao?"
Lời lẽ của hắn gay gắt, tôi im lặng một lát, ngước mắt nhìn Cơ Ngọc, trên mặt hắn mang theo nụ cười không chút ý cười.
"Tuy đau, nhưng cũng chưa đến mức không thể chịu đựng được."
Cuối cùng tôi giải thích như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!