Chương 9: Tử Thần

Sáng sớm hôm sau tôi đến giúp Hạ Uyển thu dọn y phục, gấp những bộ y phục phức tạp kia từng cái từng cái gọn gàng. Hạ Uyển khẽ cười nói: "May mà công tử gầy một chút, nếu không lớp lớp quần áo này phải căng phồng ra đến mức nào."

Tôi nhớ đến thân hình mập mạp như quả bóng của Phàn quân, không khỏi bật cười. Hạ Uyển nói: "Cuối cùng cũng thấy cô cười rồi, cả ngày hôm nay cô cứ thất thần cả ra."

"Tối qua không nghỉ ngơi tốt."

"Tử Khấu nghiến răng hả?"

"… Cũng không hẳn."

Dạo gần đây tiết trời nắng đẹp, tôi đề nghị phơi phóng y phục ra một lượt rồi mới cất vào rương. Hạ Uyển đồng ý, lại mở các rương đựng y phục khác tìm ra những bộ cần phơi.

Bao gồm cả chiếc rương nhỏ đựng y phục thời thơ ấu của Cơ Ngọc.

Tôi nhìn những bộ quần áo trong rương kia, hỏi Hạ Uyển: "Chỗ này sao lại có một vết bẩn?"

Hạ Uyển ghé lại gần, nhìn những vết đốm nâu trên miếng vải, nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Chắc là vết bùn đất thôi, giặt cũng không sạch được nữa. Công tử hồi nhỏ thích mặc bộ này nhất nên ta giữ lại."

Bộ y phục bị vết bẩn làm hoen ố này là áo trên của bộ trường bào tay dài màu vàng nhạt, không có hoa văn thêu thùa gì đặc biệt, nhìn kích cỡ có lẽ là y phục của đứa trẻ mười tuổi. Bên cạnh còn đặt chiếc đai lưng tương ứng.

Tôi cầm chiếc đai lưng lên, phía trên thêu chữ Chu, tôi hỏi Hạ Uyển: "Cái này thêu chữ gì vậy?"

Hạ Uyển liếc mắt nhìn, đáp: "Đây là chữ Chu. Thêu tên gọi thân mật của công tử."

Bàn tay tôi cầm đai lưng khẽ siết chặt, nghe thấy giọng Hạ Uyển văng vẳng bên tai.

"… Thêu tên gọi thân mật của công tử, A Yêu."

A Yêu.

Tên gọi thân mật của công tử, A Yêu.

Cơ Ngọc, A Yêu.

Quả nhiên tôi đã không nhìn lầm bộ y phục này.

Từ hôm trước khi thấy Linh Thường lấy nó ra từ trong rương, tôi đã nhớ ra rồi. Tôi vậy mà lại nhớ rõ mồn một tất cả những đồ vật liên quan đến chàng, cách nhau mười bốn năm vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra. Duy chỉ có chàng, tôi lại không nhận ra.

Tôi là đến để cầu chứng, cũng đã cầu được chứng cứ của mình rồi.

Sự thật phơi bày, không còn đường lui.

Tôi đặt chiếc đai lưng kia trở lại rương, nghe thấy giọng nói của chính mình, vẫn bình thản lạnh lùng.

"Bộ y phục này còn phơi không?"

"Phơi chứ, vết bẩn này cũng không biết làm sao mà dính lên được, may mà không lộ lắm."

Tôi biết mà, ba ngày đó có một ngày mưa nhỏ, trên người chàng bị bắn bùn đất.

Tôi lấy bộ y phục kia ra, đóng nắp rương lại, khi rương đóng xuống phát ra tiếng trầm đục tựa như tiếng thở dài kéo dài.

Điều duy nhất đáng mừng là, ngoài tôi ra không ai biết hắn là A Yêu của tôi.

Ngay cả chính bản thân hắn cũng không còn nhớ nữa rồi.

Sáng sớm hôm sau Cơ Ngọc cho gọi tôi đến, hắn đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ, bên trong đựng đầy trân bảo Phàn quân ban thưởng, nói là lần này tôi lập công lớn nên ban thưởng cho tôi. Ngoài ra hắn còn tặng tôi một miếng ngọc bội, chạm khắc hình trăng lưỡi liềm rỗng, điểm xuyết bằng tơ bạc, miếng ngọc kia là màu xanh thẫm vô cùng trong suốt, chất ngọc rất tốt.

"Chẳng phải cô rất thích màu xanh sẫm sao, ta vừa nhìn thấy miếng ngọc này liền cảm thấy rất hợp với cô, bèn giao cho thợ thủ công Phàn quốc làm thành ngọc bội, hôm nay vừa mới lấy về." Hắn giữa ánh ban mai nhìn tôi cười cũng không có ý khoe khoang công lao, dường như đây chỉ là chuyện bình thường không có gì đáng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!