Tử Khấu không nghe được câu chuyện tình yêu buồn triền miên mà nàng muốn nghe, có chút không thỏa mãn hừ hừ mấy tiếng. Tôi nằm trên giường ngửa đầu nhìn trần nhà, rất nhiều ký ức xa xưa cứ đi đi lại lại trong đầu.
Thật ra tôi thường xuyên nhớ về chàng, cho dù đó đã là chuyện cũ mười bốn năm trước.
Ba ngày đó ban ngày chàng đều đến bầu bạn cùng tôi, buổi tối chàng phải đến yến tiệc giúp tấu nhạc, tôi liền ngồi ở sân viện, vừa ngắm pháo hoa vừa đợi chàng.
Lúc không đàn chàng liền kể chuyện xưa cho tôi nghe, vô vàn câu chuyện, thế giới rộng lớn ngoài cung thành kia, hàng trăm nước chư hầu, Nam Minh Bắc Minh trong thần thoại, tận cùng thế giới.
Tôi gặp được chàng, mới biết thế giới này rộng lớn đến nhường nào.
Về bài hát 《Đào Yêu》 kia, sau khi tôi biết hát, A Yêu cười khen tôi hát hay, nhìn đôi mắt tươi sáng dịu dàng của chàng, tôi lại đột nhiên bật khóc.
Khi mẫu thân mất, tôi không biết còn có thể làm gì cho bà, tôi thậm chí không mấy đau buồn, nhiều nhất chỉ là ngây người ra.
Vào lúc đó tôi đột nhiên nghĩ nếu tôi có thể học thuộc bài hát này sớm hơn thì tốt rồi, có thể trước khi bà mất hát cho bà nghe một lần thật hay. Bà đặc biệt thích bài hát này, chắc chắn sẽ rất vui.
Có lẽ bà còn sẽ cười cong mắt, khen tôi một câu hát hay. Giống như chàng dịu dàng cười, khen tôi làm tốt.
Tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, tôi không biết sống có ý nghĩa gì, rõ ràng thế gian này đã chẳng còn ai yêu thương tôi nữa rồi.
A Yêu an ủi tôi: "Muội hãy yêu thương bản thân mình thật tốt, chẳng phải thế gian này vẫn còn có người yêu muội sao? Đối với muội mà nói, muội chính là người đáng quý nhất trên đời."
Tôi ngước mắt nhìn chàng, nụ cười chàng rạng rỡ dịu dàng.
Đó dường như là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất, có người nói với tôi rằng tôi là đáng quý.
Về sau tôi liền làm theo lời chàng nói, yêu thương bản thân mình nhất trên đời, chỉ yêu bản thân mình mà sống. Trong vô số lần cô độc sợ hãi khi còn nhỏ hoặc trong những khoảnh khắc đường cùng ngõ cụt, tôi luôn nhớ đến lời chàng, nghĩ rằng nếu tôi chết đi thế gian này sẽ chẳng còn ai nhớ đến tôi nữa, vậy mà cứ thế kiên trì sống tiếp.
Người này tôi chỉ gặp gỡ ba ngày, lại nhớ mãi mười bốn năm.
Chàng đang ở đâu nhỉ, chàng còn sống không, chàng sống có tốt không? Nếu chàng gặp được tôi bây giờ, nhất định sẽ rất thất vọng nhỉ. Cô nương mà chàng từng đối đãi dịu dàng bằng lòng tốt đã không trở thành người lương thiện giống như chàng.
Nhưng mà, có lẽ chàng đã sớm quên mất tôi rồi.
"Nhưng mà, tỷ tỷ A Chỉ." Tử Khấu hừ hừ xong, xoay mặt lại ghé vào gối của tôi, nhìn tôi nói: "Lúc tỷ tỷ nhắc đến người kia, ánh mắt tỷ tỷ không giống bình thường. Tỷ nhất định rất thích chàng, có người thương trong lòng thật tốt."
Tôi cười xoa đầu nàng, khẽ nói: "Ngủ đi."
Quốc quân Phàn quốc tuổi đã cao, say mê cầu tiên vấn đạo, chẳng còn để tâm đến quốc sự, Thừa tướng bèn tiến cử một "thần tiên" cho quốc quân, mỗi khi quốc quân thân thể bất ổn liền nghe theo lời "thần tiên" mà chữa trị. Trước khi Cơ Ngọc đến, quốc quân thân thể không khỏe, "thần tiên" nói rằng mệnh cách quốc quân thuộc hỏa, trong lúc bệnh tật không thể gặp người có mệnh cách tương khắc.
Cơ Ngọc sinh vào năm mệnh thủy, tự nhiên bị loại khỏi danh sách khách khứa của quốc quân. Tô Tranh thì thường xuyên vào yết kiến Phàn quân, chẳng bao lâu sau "thần tiên" kia vì mạo phạm Tô Tranh mà khiến Phàn quân nổi giận, lúc này lại nổi lên chứng cứ hắn ngày thường tham ô ngân khố và lời lẽ bất kính với quốc quân, Phàn quân giận không kềm chế được, chém đầu "thần tiên" kia, tiện thể còn giận lây sang cả Thừa tướng.
Tôi không rõ Cơ Ngọc đã làm thế nào, sau khi uy hiếp Tử Thần, tôi liền giao hắn cho Cơ Ngọc. Xem ra hắn đã cung cấp cho Cơ Ngọc rất nhiều chứng cứ bất lợi cho "thần tiên" kia, Cơ Ngọc tỉ mỉ chọn ra vài cái, lấy Tô Tranh làm điểm kích nổ vết rạn, từng bước sắp xếp ổn thỏa, để chúng sau khi bị kích nổ có thể đạt được hiệu quả tốt nhất.
Nhờ vậy Cơ Ngọc cuối cùng cũng có thể diện kiến Phàn quân.
Hạ Uyển cùng Linh Thường và tôi cùng nhau chỉnh trang y phục cho Cơ Ngọc để diện kiến quốc quân, Hạ Uyển từ trong rương ôm ra từng bộ y phục, trải phẳng trên bàn, Linh Thường cầm ấm đồng đựng nước sôi là phẳng nếp nhăn trên áo.
Tôi đối với những việc này luôn tay chân vụng về đến cực điểm, không làm hư hỏng y phục đã là may mắn lắm rồi. Cũng may Hạ Uyển chỉ dặn tôi đun nước, không để tôi làm những việc tỉ mỉ hơn.
Linh Thường tính tình có chút vội vàng hấp tấp, là một tay làm việc cừ khôi, nàng tay chân nhanh nhẹn, làm việc lại vô cùng chu đáo, chăm sóc sinh hoạt thường ngày của Cơ Ngọc có thể nói là vô cùng tỉ mỉ.
"Công tử diện kiến quân thượng, cô có đi cùng không?" Hạ Uyển vừa thu dọn vừa hỏi tôi.
Tôi quạt lò than nhỏ, nghe vậy đáp: "Công tử phân phó ta đi cùng."
"Tài thuyết khách của công tử là tuyệt vời nhất, trước kia có người tranh biện với công tử ngay tại triều đình, vậy mà tám người cũng không nói lại được một mình công tử, còn có người bị nghẹn họng đến suýt ngất. Thật là cười chết ta mất… Tóm lại A Chỉ ngày mai sẽ biết thôi." Linh Thường đi đến tủ quần áo lấy y phục, lời còn chưa dứt lại tiếp một tiếng kêu nhỏ kinh ngạc: "Ôi chao, ở đây còn có mấy bộ quần áo nhỏ."
"Ngươi mở nhầm rương rồi, là rương bên kia kìa." Hạ Uyển bước tới, chỉ vào một chiếc rương bên cạnh. Linh Thường nhìn mấy bộ quần áo nhỏ kia hồi lâu, cười đến không khép miệng được: "Đây là quần áo hồi nhỏ của công tử hả, Uyển tỷ cất giữ sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!