Chương 77: Ngoại truyện Cơ Ngọc

Phần 1

Lần đầu tiên Cơ Ngọc nghe nói về Khương Cửu Khanh là vào năm hắn mười ba tuổi. Thư đồng của Thế tử Tề quốc Tống Trường Quân nói với hắn: "Cửu công chúa Tề quốc chúng ta chính là một người có tính tình vô cùng lạnh lùng, xưa nay yêu ghét giận hờn, cùng ngài vừa vặn là hai thái cực."

Năm đó Thế tử Tề quốc Khương Tán Chi đến Chu thụ lễ, Cơ Ngọc còn chưa nói chuyện được hai ba câu với hắn đã cho rằng Khương Tán Chi là một tên vô dụng. Khi đó Cơ Ngọc yêu ghét rõ ràng lười che giấu, ghét ai liền có thể khiến người đó nhìn rõ ràng minh bạch.

Đương nhiên Khương Tán Chi cũng không chịu yếu thế, ngấm ngầm hạ thấp Cơ Ngọc là một kẻ vô học bất tài, thích toàn mấy thứ kỹ xảo bừa bãi. Tống Trường Quân bận rộn hòa hoãn quan hệ giữa hai người, cảm thấy Cơ Ngọc tính cách quá mức sắc sảo quái gở liền nói ra một câu như vậy.

Nói cũng kỳ lạ, một câu nói bình thường như vậy không biết chạm đến dây cung nào trong lòng Cơ Ngọc khiến hắn luôn luôn nhớ mãi rất lâu.

Hơn mười năm sau hắn trải qua biến cố lớn đổi trắng thay đen, kế hoạch báo thù thành công được hơn phân nửa mới ở Tống quốc lần đầu tiên gặp được vị "Cửu công chúa" này.

Hắn từng cho rằng đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

Khi đó hắn đi ngang qua cung tường Tống quốc nghe thấy tiếng khóc của nữ tử, chậm rãi đi đến thấy ở góc tường phía xa một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần che mặt khóc, nhỏ giọng nói: "Cửu Cửu, ta kiên trì không nổi nữa rồi."

Nữ tử xinh đẹp này hắn đã từng gặp qua, họa thủy nổi tiếng——Tiên Tề thất công chúa Khương Kỳ Kỳ.

Nữ tử quay lưng về phía hắn mặc một thân áo màu xanh da trời, dáng người rất thanh mảnh. Cô nương kia ôm Khương Kỳ Kỳ vỗ nhẹ lưng nàng, lạnh lùng nói: "Vậy có muốn từ bỏ hay không?"

"Không được!" Khương Kỳ Kỳ lập tức trả lời.

Nữ tử kia im lặng một lát liền nói: "Vậy thì tỷ cứ làm theo lời ta nói, qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi."

"Thật sự không sao chứ?"

"Năm năm nay đã từng xảy ra sai sót bao giờ chưa?" Nữ tử nhàn nhạt nói, giống như đang bàn luận một chuyện không liên quan đến mình vậy.

Khương Kỳ Kỳ vừa khóc vừa gật đầu, nhào vào lòng nàng nức nở.

Cơ Ngọc đột nhiên nhớ tới lời Tống Trường Quân từng nói——Cửu công chúa Tề quốc của chúng ta chính là một người có tính tình vô cùng lạnh lùng, xưa nay yêu ghét giận hờn, cùng ngài vừa vặn là hai thái cực.

Thì ra là thế, là nàng ấy à.

Hắn nhìn bóng lưng thanh mảnh không rõ mặt kia, trong nháy mắt sinh ra hứng thú cực lớn với người này, đồng thời nghĩ đến việc có được nàng sẽ có lợi như thế nào cho kế hoạch của hắn. Vì thế tại yến tiệc hôn lễ, Cơ Ngọc từ trong đám khách khứa bước ra, hỏi Lệ Diễm đòi nàng về.

Nàng "Cửu công chúa" trong hôn lễ khẽ mở to mắt nhìn hắn một cái, sắc mặt lập tức bình tĩnh. Nàng tuổi còn trẻ mà lại có ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu, không biết là thản nhiên hay là tê dại.

Ban đầu chỉ đơn thuần là tò mò, lợi dụng, giao dịch. Cơ Ngọc thậm chí còn không hỏi tên thật của nàng, tùy tiện đặt cho nàng cái tên "A Chỉ". Đối với tất cả những điều đột ngột ập đến này, nàng đều nhất nhất phối hợp, ngoan ngoãn đến mức ngoài dự liệu.

Nhưng cô nương này thật sự rất kỳ lạ. Người thông minh như nàng thường ít nhiều cũng có chút tính khí, kiêu ngạo tự phụ không chịu yếu thế nhưng nàng hoàn toàn không có. Không góc cạnh, không tính khí cũng không có nhiệt độ.

Hôm đó, nàng và Tử Khấu ngồi dưới gốc cây hòe già trong phủ của Hạng Thiếu Nhai, bàn luận về cây hòe, cây sồi, thần minh, thế giới rộng lớn và bao la. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá lốm đốm rơi trên người và gò má nàng, nàng dùng cổ tay thon mảnh chống đỡ cơ thể, ngước nhìn lên ngọn cây giống như một chiếc bình sứ trắng tinh tế.

Có lẽ vì quá đơn bạc, nhẹ nhàng tựa như bông liễu phiêu đãng trong thế gian này, không nương tựa vào ai, không tin tưởng ai, vĩnh viễn cũng không bén rễ nảy mầm. Tách rời khỏi nhân thế, thờ ơ phiêu du.

Hắn nghĩ, quả nhiên nàng là một người cô đơn.

Vậy nên khi nàng nói nàng từng có một người yêu sâu đậm, thực ra hắn còn ngạc nhiên hơn cả vẻ bề ngoài thể hiện ra rất nhiều.

Người như vậy mà cũng biết rung động, ai đã khiến nàng rung động vậy? Nàng rung động sẽ như thế nào?

Thế là hắn mượn thân phận vợ chồng giả để hết lần này đến lần khác dò xét nhưng nàng chiêu nào hóa giải chiêu đó, không hề mắc bẫy. Dù hắn có dịu dàng ân cần đến đâu, trong mắt nàng vẫn luôn là sự lạnh lùng bất biến. Đây quả thực là một con mèo thú vị, lạnh lùng và không thân thiện, dù hắn đã tốn bao tâm tư nhưng thực ra cũng chỉ là nhất thời hứng thú, lòng hiếu thắng trỗi dậy mà thôi.

Bọn họ phòng bị lẫn nhau, thăm dò lẫn nhau, sao có thể tính là thân thiết được. Vậy nên Cơ Ngọc cũng không hiểu, vì sao chỉ cần ở bên cạnh nàng, hắn lại có thể ngủ ngon giấc cả đêm.

Những cơn ác mộng đẫm máu, dữ tợn đã giày vò hắn không biết bao nhiêu năm rồi, hắn thậm chí đã quen với việc chiến đấu với những cơn ác mộng này, hắn biết đó là tâm ma của mình nhưng tâm ma đó lại sợ hãi Khương Cửu Khanh.

Hắn âm thầm suy nghĩ, vì sao lại như vậy? Có phải là vì dưới tấm ván sàn sập xuống trong trận động đất, nàng đã nắm lấy tay hắn trong bóng tối mịt mùng như ác mộng, bình tĩnh vạch trần nỗi sợ hãi của hắn rồi nhẹ nhàng kể lại chuyện cô đơn của mình cho đến khi giọng khàn đi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!