Chương 7: Bày Binh Bố Trận

Hạ Uyển từng nói với tôi, tám người các nàng đều biết võ công, trong đó phải kể đến Mặc Tiêu và Nam Tố là giỏi nhất, đặc biệt là khinh công của Nam Tố. Khi tôi gọi Nam Tố lại, trong mắt nàng thoáng qua vẻ kinh ngạc, ngập ngừng dừng bước.

Nàng vốn không phải người nhiều lời, tôi bình thường cũng không chủ động tìm người bắt chuyện, đây dường như là lần đầu tiên tôi và nàng nói chuyện. Trong đôi mắt nàng nhìn tôi, tất nhiên cũng có vài phần khinh thường nhưng nhiều hơn là tò mò.

Tôi nhờ nàng giúp đỡ, nàng có chút do dự nhưng nghe tôi nói là vì công việc của công tử thì rất nhanh đã đồng ý.

Ngay khi tôi muốn cáo từ, nàng gọi tôi lại, có chút chần chừ nói: "Cái đó… sao cô biết ta là Nam Tố?"

Vấn đề này hình như Mặc Tiêu cũng từng hỏi tôi, tôi suy nghĩ một chút, cười nói: "Nói cho cô biết cũng được nhưng cô không được nói cho tỷ tỷ Mặc Tiêu của cô, thế nào?"

Nàng cắn môi, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Vậy thì thôi vậy." Nói xong xoay người rời đi.

Quả nhiên, quan hệ giữa Mặc Tiêu và Nam Tố tốt đến mức không dung nổi một câu giấu giếm mà Nam Tố lại là một cô nương rất thành thật.

Cũng tốt thôi, có người thân có thể toàn tâm tin tưởng. Tôi đôi khi nhớ đến Kỳ Kỳ, không biết không có tôi bên cạnh nàng sống có tốt không.

Trong nửa tháng, quan hệ giữa Tô Tranh và Cơ Ngọc càng thêm thân mật, hầu như mỗi lần tôi hầu hạ Cơ Ngọc đều có Tô Tranh ở đó.

Thiên hạ đều biết Chu quốc là cội nguồn lễ nghi, vương thất nhà Chu coi trọng đoan chính hiểu lễ, đương kim Chu Thiên Tử cũng là bậc quân tử nhân chủ làm gương cho các nước, Cơ Ngọc xuất thân vương thất nhà Chu tự nhiên là lễ số chu toàn, phong thái tao nhã tuyệt đỉnh. Ngày thường hắn lại chu du các nước, phong tục tập quán, truyền thuyết các nơi tùy ý kể ra, Tô Tranh mỗi lần đều chăm chú nhìn hắn nói chuyện, vẻ yêu thích từ trong đáy mắt chậm rãi tràn ra.

Tôi nhìn bọn họ, nghĩ có lẽ con gái khi thích một người luôn sẽ trở nên đặc biệt mềm yếu, dù là người kiêu ngạo như Tô Tranh cũng không thể tránh khỏi.

Cùng lúc đó Tử Thần điều tra ra tỳ nữ Hà Tâm của Sở thị có tư tình với thị vệ phủ thừa tướng, hơn nữa còn lấy được chứng cứ thư từ Hà Tâm tiết lộ tin tức Hầu phủ cho thị vệ kia. Nhưng Hà Tâm chỉ chịu thừa nhận mình có tư tình với thị vệ phủ thừa tướng, không chịu thừa nhận mình tiết lộ tin tức Hầu phủ cho phủ thừa tướng.

Nàng khóc lóc ôm lấy chân Sở thị, đứt quãng nói mình chỉ là thích một người, không hề để ý đến thân phận bối cảnh của hắn, hơn nữa tuyệt đối không hề trộm tin tức Hầu phủ cho hắn. Sở thị vốn đã lộ vẻ không đành lòng, nghe Hà Tâm nói một hồi trực tiếp bật khóc, nàng ôm Hà Tâm mắt đỏ hoe nhìn Hạng Thiếu Nhai nói: "Ta tin Hà Tâm."

Sở thị cũng là người trọng tình cảm, lúc này người khác trốn tránh còn không kịp, nàng lại đứng ra bảo vệ Hà Tâm.

Hạng Thiếu Nhai nhíu mày bảo Sở thị đừng làm càn, không biết chạm đúng chỗ đau nào của Sở thị, nàng hét lên: "Ta đã làm càn với chàng bao nhiêu năm nay rồi, thật sự không muốn nữa, chàng cứ để Tử Thần hầu hạ chàng đi!"

Lời này vừa thốt ra ý vị phong phú, sắc mặt Hạng Thiếu Nhai lập tức trắng bệch, Tử Thần không nói gì. Sở thị tự biết lỡ lời nhưng cũng không muốn quản, cứ thế quay mặt đi ôm Hà Tâm khóc.

Cũng may để không kinh động Lão phu nhân, đây là một cuộc đối chất bí mật, chỉ có Hạng Thiếu Nhai, Cơ Ngọc, tôi, Tử Thần, Sở thị và Hà Tâm tham gia, cảnh tượng còn chưa đến mức quá khó coi.

Nể lời Sở thị cầu xin Hạng Thiếu Nhai trước mắt giam Hà Tâm lại, cảm tạ Cơ Ngọc giúp đỡ tìm nội gián rồi rời đi. Tử Thần đưa tôi về phòng, sắc mặt cũng không tốt lắm.

Hắn dặn dò tôi những lời hôm nay nghe được đều không được tiết lộ ra ngoài, tôi nhìn hắn, cười nói: "Ta sớm đoán được rồi, quan hệ giữa huynh và tướng quân."

"Huynh mười tuổi cha mẹ đều mất, bị cô mẫu bán vào Hầu phủ, từ khi đó thường xuyên ở bên cạnh Hầu gia. Lúc đó Tiên phu nhân còn chưa qua đời, ta nghe nói bà ấy không thích huynh nhưng Hầu gia lại luôn che chở huynh. Huynh mười bốn tuổi Hầu gia dẫn huynh ra chiến trường, huynh mười sáu tuổi dẫn kỵ binh ngàn dặm tập kích cứu Hầu gia khỏi nguy nan, từ đó về sau Hầu gia cực kỳ tín nhiệm huynh, cùng huynh như hình với bóng."

Dừng một chút, tôi nói: "Trên vọng cảnh các, mỗi lần pháo hoa rực rỡ nhất, Hầu gia người đầu tiên sẽ nhìn về phía huynh, huynh cười hắn cũng cười. Đối với người thân phận như Hầu gia mà nói, nuôi một đứa trẻ làm trò vui chẳng tính là gì, hắn lại lấy Sở thị làm bình phong che giấu cho huynh, có thể thấy dụng tâm với huynh đến nhường nào. Như vậy, sự ghen tị và oán hận của Sở thị đối với huynh, sự sủng ái khác thường của tướng quân dành cho huynh đều có lời giải thích."

Tử Thần dừng bước lắng nghe lời tôi, ánh mắt từ kinh ngạc dần tối sầm lại, đôi mắt vốn luôn sáng sủa hăng hái trở nên sâu không thấy đáy. Cuối cùng hắn cười cười, nói: "Tỳ nữ dưới tay Cơ Ngọc công tử, quả nhiên là lợi hại."

Tôi cũng cười nhìn hắn: "Cho nên huynh mới tính toán mọi cách, muốn loại ta ra khỏi cuộc điều tra?"

"…Ta không hiểu ý cô nương."

"Mỗi ngày giờ Thân ta đều sẽ đi qua hoa viên, hết lần này đến lần khác ngày đó ta gặp Trương thị mà Nhị tiểu thư đồng thời rơi xuống nước, ta trở thành nhân chứng duy nhất cho Trương thị. Nếu ta thật sự làm chứng cho Trương thị, Trương thị thiếu gì mà không bám lấy ta làm ầm ĩ thêm mấy ngày, Hầu gia tính tình khoáng đạt ghét nhất chuyện đấu đá trong nhà, ta bị cuốn vào chuyện đấu đá trong nhà chắc hẳn Hầu gia cũng không muốn ta tiếp tục tham gia điều tra nữa.

Như vậy, huynh có thể một mình điều tra rồi chụp mũ tội danh lên đầu người huynh muốn chụp, không phải sao?" Tôi chậm rãi nói.

Tôi gần như chưa từng được coi trọng đến vậy, khi ý thức được mục tiêu của ván cờ này là tôi, thậm chí tôi còn có chút kinh ngạc mừng rỡ. Để tránh xảy ra thêm sự cố, tôi trực tiếp tìm đến Tử Thần, giả vờ nói đối tượng nghi ngờ của mình là người khác khiến hắn thả lỏng cảnh giác.

Tử Thần im lặng nhìn tôi, trăng đêm nay có chút ảm đạm, hắn đứng trong bóng tối cả người bị bầu không khí u ám bao trùm.

Tôi nhìn hắn như vậy, khẽ mỉm cười: "Huynh không cần căng thẳng như vậy, ta biết huynh mới là nội gián thật sự, chẳng phải cũng đang nhìn huynh đẩy một con dê tế thần ra đó sao? Từ đầu đến cuối ta có nói gì sao? Huynh cũng không cần nghĩ đến chuyện giết người diệt khẩu, Cơ Ngọc công tử cũng biết chuyện này."

Hắn lạnh lùng nói: "Cô đừng có vu oan ta, cô có chứng cứ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!